Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hợp Mỹ nhiều lần nhắc nhở: “Thật sự không cần xem mắt sao? Gặp mặt là được rồi, cứ coi như quen biết một người bạn là được. ”

“Không cần, con cũng không có ý định kết hôn.”

“Tại sao con không muốn kết hôn? Con không kết hôn thì về già làm sao bây giờ? Đừng nói lời ngu ngốc nữa.”

Khi đề cập đến những chủ đề này, luôn luôn dễ dàng tan rã không vui.

*

Đêm về đến nhà, Tạ Linh Lăng bỗng nổi hứng hỏi Vu Triều: “Này, mẹ của anh không thúc giục anh kết hôn sao?”

Vu Triều: ‘’Thúc giục chứ, vậy em có muốn kết hôn với tôi không?’’

Tạ Linh Lăng đã gửi một biểu tượng cảm xúc:

“Sến chết tôi rồi.’’

Vu Triều: “Tôi nói nghiêm túc đấy.”

Tạ Linh Lăng: ‘’Còn có thể vui vẻ hay không?’’

Vu Triều: ‘’Còn em thì sao? Gia đình có thúc giục không?”

Tạ Linh Lăng: ‘’Bọn họ thúc giục, nhưng sẽ không ảnh hưởng đến sự lựa chọn của tôi.”

Vu Triều: ‘’Ừm, bỏ qua chủ đề này đi.’’

Tạ Linh Lăng: ‘’Ồ.’’

Vu Triều: ‘’Dì cả của em đi chưa?’’

Tạ Linh Lăng: “Anh không phải muốn làm tôi vào lúc này chứ?’’

Vu Triều: “Cô Tạ, tôi đơn thuần chỉ muốn đưa đường đỏ cho em thôi.”

Tạ Linh Lăng: Cảm ơn anh nhó nhưng mà không cần đâu. Hơn nữa tôi cùng anh nói rõ một chút, đứng ở góc độ khoa học, căn bản đường đỏ vô dụng hết.”

Vu Triều: ‘’Xin chỉ giáo, vậy cái gì hữu dụng nhất?’’

Tạ Linh Lăng: “Thuốc giảm đau, nước nóng, đi ngủ.’’

Vu Triều: ‘’Được, tôi nhớ kỹ rồi.’’

Vu Triều nói nhớ kỹ, thật đúng là không chỉ có một chút.

Cách một tháng thật sự bắt gặp Tạ Linh Lăng đau bụng kinh, không nghĩ tới trong nhà Vu Triều thật sự chuẩn bị mấy loại thuốc giảm đau, đều là nhãn hiệu Tạ Linh Lăng đã nhắc lần trước.

Tình yêu ngày đó không thành công, Vu Triều cho Tạ Linh Lăng uống một cốc nước nóng, sau đó rồi nằm xuống ôm cô vào lòng. Lưng cô dán lên ngực anh, lòng bàn tay ấm áp của anh dán vào bụng cô, giống như một túi nước ấm.

Đây cũng là lần đầu tiên, Tạ Linh Lăng có một loại cảm giác hạnh phúc, thậm chí cảm thấy có thể như vậy cũng rất tốt.

Có người từng nói, cùng một người duy trì mối quan hệ trò chuyện lâu dài, mặc dù không phải là tình nhân nhưng cũng sẽ nảy sinh tình cảm. Hơn nữa, bọn họ cách năm lần năm đêm cũng sẽ hẹn nhau một chút. Khá có chút “ngày” yêu lâu ngày sinh tình ảo giác.

Tạ Linh Lăng không khỏi bắt đầu kiểm tra trái tim của mình.

Sau khi trải qua vài đoạn tình cảm không lành mạnh, phương thức ở chung với Vu Triều như vậy, làm cho cô lại có một loại cảm giác mong chờ trước nay chưa từng có.

Mấy ngày trước Tạ Linh Lăng cùng bạn tốt Chu Uyển nói chuyện phiếm, vừa lúc cũng tán gẫu về mối quan hệ hoàn toàn mới này của mình

Chu Uyển dường như so với Tạ Linh Lăng càng thêm kích động, ở đầu video hét chói tai: “Thật hay giả? Anh ta yêu thầm cậu mười một năm?”

Tạ Linh Lăng lúc ấy nằm sấp trên giường, vân đạm phong khinh* ừ một tiếng.

*Vân đạm phong khinh (云淡风轻): thờ ơ, lạnh nhạt, bình thản, không màng đến điều gì khác, tựa như gió nhẹ mây hờ hừng trôi. Nguồn: Vườn hoa của Bạch Trà

Chu Uyển nói: “Mẹ nó, đây đúng là phiên bản thật của Lâm Tư Dật!”

Tạ Linh Lăng không hiểu gì: “Ý cậu là sao?”

Chu Uyển bắt đầu nói với Tạ Linh Lăng: “Mấy ngày trước tớ xem qua một tiểu thuyết “TÔI YÊU EM NGẦN ẤY NĂM” nam chính trong đó cũng chính là Lâm Tư Dật, yêu thầm nữ chính suốt mười năm! Nghiêm túc mà nói, loại nam chính thâm tình này thật sự quá làm tớ mê chít đi được! Tớ nằm mơ cũng muốn có một Lâm Tư Dật aaaaa.”

Tạ Linh Lăng im lặng: “Tiểu thuyết mà thôi, cậu đừng coi trọng quá.”

“Tuy nhiên, tớ thật sự không nghĩ tới, ngoài đời thật sự có một người đàn ông yêu thầm đối phương suốt mười một năm.” Chu Uyển hiển nhiên rất kích động “Tạ Linh Lăng, cậu làm sao không biết xấu hổ mà phụ lòng người ta chứ!”

Tạ Linh Lăng rất vô tội: “Tại sao tớ lại phụ lòng người ta rồi?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận