Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong những năm làm việc trong đội cứu hỏa, Vu Triều thường xuyên bị thương. Bị thương đối với anh mà nói là chuyện nhỏ nhất, chuyện anh không thể chấp nhận rằng người anh em trong đội cứu hỏa đang gặp nguy hiểm đến tính mạng. Tuy nhiên tám năm trước, người anh em sát cánh bên Vu Triều đã hy sinh trước mặt anh.

Vu Triều đến nay vẫn còn nhớ rõ, ngày hôm đó khi ngọn lửa bùng lên, Trần Tinh Huy đẩy anh ra, một mình lao vào biển lửa.

Khi đó Vu Triều vừa vào đội cứu hỏa không lâu, vừa tròn 20 tuổi. Trần Tinh Huy lớn hơn anh một con giáp, luôn ở trước mặt anh tự xưng là Anh trai.

Trần Tinh Huy nói với Vu Triều: “Tôi là anh trai của cậu, đương nhiên phải đứng chắn trước mặt cậu rồi!”

Vu Triều mới 20 tuổi vừa mới xuất ngũ, mang theo sự kiêu ngạo khó thuần, không quan tâm nói: “Ai muốn anh làm anh trai của tôi chứ. ”

Trần Tinh Huy mỉm cười vỗ đầu Vu Triều: “Chỉ dựa vào việc tôi lớn hơn cậu 12 tuổi, tôi có thể làm anh trai của cậu đấy. ”

….

Vài năm sau, vào ngày lễ Tết Thanh Minh, Vu Triều và Tạ Linh Lăng đã kết hôn.

Hôm đó Vu Triều đặc biệt đưa Tạ Linh Lăng đến bia mộ Trần Tinh Huy, tươi cười giới thiệu: “Anh trai, đây là vợ của em Tạ Linh Lăng. ”

Trước bia mộ có một bức ảnh của Trần Tinh Huy, anh ấy mặc đồng phục màu xanh lửa, âu phục thẳng tắp, lông mày kiếm mục.

Khi đó, Tạ Linh Lăng không biết vì sao Vu Triều lại đặc biệt đưa cô đi thăm mộ.

Vu Triều ngồi xổm xuống, đặt một bó hoa cúc xuống trước bia mộ của Trần Tinh Huy.

Anh thản nhiên nói với Tạ Linh Lăng, năm đó nếu không nhờ Trần Tinh Huy, thì sẽ không có Vu Triều bây giờ

Là Trần Tinh Huy đẩy Vu Triều ra khỏi biển lửa.

Vu Triều luôn nhớ rằng mạng này của anh là nhặt được.

Vào cuối tháng 7, Tạ Linh Lăng đã chi chưa đầy 3.000 tệ để mua một xe điện nhỏ. Màu hồng, hình dáng xinh xắn và dễ thương, còn được trang bị một mũ bảo hiểm màu hồng đi kèm. Tạ Linh Lăng cùng chủ tiệm mặc cả, chém nửa ngày không thiếu một xu, nhưng chủ tiệm lại tặng cô thêm một cái mũ bảo hiểm nam.

Vào buổi tối ngày mua xe, Tạ Linh Lăng thích thú bừng bừng đạp xe điện của mình đến tìm Vu Triều. Không biết có phải niềm vui sinh ra nỗi buồn không, lúc cô lái xe đến dưới lầu nhà Vu Triều bị ngã một cái.

Lúc đó Vu Triều đang nấu cơm trên lầu, nhận được điện thoại của Tạ Linh Lăng sợ tới mức hồn phi phách tán, ngay cả tạp dề anh cũng chưa cởi, trực tiếp từ trên lầu vọt xuống, động tác xuống cầu thang từ hai bướu thành 1 bước. Vừa đến cửa tòa nhà, thì thấy Tạ Linh Lăng đang lảo đảo đi xe điện.

Tạ Linh Lăng cánh tay nhỏ chân nhỏ, xe đạp điện kia ngã trên mặt đất, cô sửng sốt trong chốc lát không thể đứng dậy nổi, đương nhiên, nguyên nhân cũng là bởi vì cô bị thương.

Viết thương cũng không tính là nghiêm trọng, đầu gối, khuỷu tay, lòng bàn tay đã bị cọ sát, thực sự rất đau.

Vu Triều nhanh chóng đi tới, nhìn Tạ Linh Lăng một vòng: “Còn chỗ nào bị thương không? Chân có thể đi được không? Em có muốn đến bệnh viện khám không? ”

Tạ Linh Lăng vô tội gật đầu: “Chỉ là bị rách da thôi, em không sao đâu. ”

“Không được, anh dẫn em đến bệnh viện xem một chút.”

“Đừng! Anh đưa em lên lầu đi, mất mặt quá! ”

Vu Triều vội vàng đỡ xe lên, tiếp theo một phen bế Tạ Linh Lăng lên. Anh sức lớn, dễ dàng ôm một người nhẹ cân như Tạ Linh Lăng lên lầu sáu. Trong lúc đó Tạ Linh Lăng còn lo lắng anh quá mệt mỏi, ân cần nói: “Anh thả em xuống đi, em đi từ từ là được mà. ”

Vu Triều làm sao có thể thả cô xuống: “Đi mấy bước này mà em đã cảm thấy anh mệt rồi? Em cũng quá coi thường bạn trai mình đấy. ”

‘’Em đang quan tâm anh đấy’’.

“Bạn gái của anh thật tốt!”

Nhưng về sau hai tầng cuối cùng tốc độ của Vu Triều đã chậm lại, không phải mệt mỏi mà là đột nhiên hưởng thụ cảm giác được bế Tạ Linh Lăng đi lên lầu. Anh nhịn không được cúi đầu hôn lên trán cô, đau lòng nói: “Bé ngốc, đi trên đường sao lại ngã chứ? ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận