Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tạ Linh Lăng nói: “Em cũng không biết nữa, rõ ràng em muốn đạp phanh, ai biết lại tăng tốc chứ. ”

Cô vùi đầu trong lòng anh, lắng nghe nhịp tim ổn định của anh, không hiểu sao lại cảm thấy rất an toàn.

“Mua xe điện để làm gì? Em lái xe ô tô của anh cũng được mà.” Giọng nói của Vu Triều cách lồng ngực, hơi rung động bên tai Tạ Linh Lăng, cực kỳ dễ nghe

Tạ Linh Lăng lắc đầu: “Em nói cho anh biết, lúc đi học em rất hâm mộ người khác có xe điện, mua xe điện là giấc mơ của em. ”

Vu Triều cười: “Thì ra mua xe điện là ước mơ của em à? Sao không nói sớm cho anh biết’’.

Tạ Linh Lăng chọc vào ngực Vu Triều: “Này, xin anh đừng xem thường giấc mơ của em được không? ”

“Được được được.”

Về lý tưởng này của Tạ Linh Lăng, hai người đã thảo luận một phen.

Hai người ngồi trên sô pha, Vu Triều trên tay cầm tăm bông y tế cùng rượu i-ốt, anh cầm hai chân Tạ Linh Lăng đặt trên đùi mình, cúi đầu thật cẩn thận xử lý vết thương cho cô.

Tạ Linh Lăng nói: “Anh còn nhớ thời trung học của chúng ta mà, lúc đó có một giáo viên đi xe máy đến lớp, anh không biết nó ngầu thế nào đâu!’’

Vu Triều nhớ rõ chuyện này, lúc đó phương tiện đi lại của nhiều người vẫn là xe máy.

Vu Triều “Ừ” một tiếng, ngẩng đầu nhướng mày nhìn Tạ Linh Lăng: “Cho nên em không dám đi xe máy, nên muốn mua một chiếc xe điện? ”

“Thông minh! Quả nhiên anh đúng là bạn trai của em!‘’ Tạ Linh Lăng vừa nói vừa cười

Vu Triều nhịn không được nâng tay sờ đầu Tạ Linh Lăng một chút, có đôi khi thật sự cảm thấy cô là một cô gái nhỏ vô tâm vô phế, đặc biệt khiến người ta yêu thương.

“Đúng rồi, em nhớ lúc anh đi học hình như có một chiếc xe đạp đặc biệt ngầu?”

Vu Triều gật đầu: “Ừ, là xe đạp. ”

Lúc đó Vu Triều đi xe đạp đến trường, kiểu dáng xe đạp của anh còn rất xịn. Lúc ấy bố của anh còn sống, điều kiện trong nhà không tệ, một chiếc xe đạp có giá tương đương với một xe điện bây giờ.

Tạ Linh Lăng trêu chọc: “Em nhớ lúc đó mọi người đều nói anh là phú nhị đại. ”

“Phú nhị đại gì chứ, bố của anh chỉ làm ăn nhỏ mà thôi.” Vu Triều cúi đầu, một bên cẩn thận xử lý vết thương của Tạ Linh Lăng, một bên nói: “Sau đó bố anh bị bệnh, phải đi rất nhiều bệnh viện, cũng chỉ hơn một năm, tiền trong nhà cũng bởi vì đi khám bệnh trị liệu mà tiêu hết bảy tám phần. ”

Đây là lần đầu tiên Tạ Linh Lăng nghe Vu Triều nói đến những chuyện này, vẻ mặt cũng không tự chủ được trở nên nghiêm túc và tập trung.

Vu Triều nói: “Một ngày nọ, lúc anh đi học về, anh nghe tiếng mẹ anh đang gọi điện vay tiền của người ta. Lúc đó anh cảm thấy rất khó chịu, anh quyết định không đi học đại học nữa, không muốn thêm gánh nặng cho gia đình. ”

Tạ Linh Lăng nghe vậy, cảm giác chua xót trong lòng.

Trước đây cô nghe mọi người thở dài nói Vu Triều thi đậu vào một trường đại học tốt nhưng lại không đi học, thì ra là vì nguyên nhân này.

Vu Triều cười: “Nhưng anh đã làm tốt trong kỳ thi tuyển sinh đại học, anh đã nhận được thư thông báo trúng tuyển của đại học A. ”

Đại học A ngay bên cạnh trường đại học mà Tạ Linh Lăng đang theo học. Nhưng Đại học A là trường cao đẳng kỹ thuật 985*(1) và trường cao đẳng kỹ thuật 211*(2), còn trường đại học nơi Tạ Linh Lăng đang học là một trường đại học bình thường.

*1. Trường đại học 985: Là những trường đại học có các tiêu chuẩn về chất lượng, trình độ giáo dục, cơ sở vật chất,… đẳng cấp thế giới.

2. Trường đại học 211: Chính là những trường đại học thuộc dự án 211. Có thể hiểu những trường đại học thuộc dự án 211 là những trường có những ngành trọng điểm của đất nước. Là cơ sở nền tảng để Trung Quốc đáp ứng những thách thức của cuộc cách mạng công nghệ mới của thế giới thế kỷ 21.

Bình luận (0)

Để lại bình luận