Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô khịt mũi, gắng dằn dòng lệ đang chực tuôn rơi, bước lên, vòng tay ôm eo người đàn ông từ phía sau.

Cảm nhận được cơ thể mềm mại của cô áp sát vào mình, người đàn ông giật mình, dừng nấu nướng.

Một lát sau, cô vẫn không nhúc nhích.

“Tô Anh?”

“Đừng.” Cô kề đầu bên bờ lưng rộng lớn của anh, rầu rĩ nói, “Để em ôm một lát…”

Tống Đĩnh Ngôn im lặng, để mặc cho Tô Anh ôm mình. Đến khi cô thả ra, anh mới quay lại, thấy cô mặc váy ngủ mỏng, đuôi tóc ướt rượt rũ trên vai, anh vô thức sờ lên trán cô.

“Hạ sốt rồi…” Anh nói như đang trút tiếng thở dài, trái tim dần nhẹ nhõm.

Cô hơi cúi đầu, bàn tay giữ chặt vạt áo sơ-mi của anh. Anh giữ cằm cô, nhẹ nhàng nâng lên, khiến cô không thể không ngẩng đầu.

“Bị ốm mà sao không bảo thầy?” Anh thủ thỉ.

Tô Anh im lặng vài giây rồi mới đáp, “Em vẫn còn giận đó…”

“Hả?”

“Thầy nói dối.” Tô Anh nhích lại, gần như dán sát ngực anh, mềm giọng bảo, “Thầy hôn em bởi vì thầy muốn làm như vậy, chứ không phải vì những lý do vớ vẩn kia…” Cô ngẩng đầu nhìn vào mắt anh, kiên định nói, “Thầy Tống, thầy không trung thực với lòng mình.”

Trước cái nhìn chăm chú của đôi mắt trong trẻo kia, trái tim người đàn ông xốn xang, “Em…”

Tô Anh nhón chân, in một nụ hôn khẽ khàng lên khóe môi anh, không đợi anh phản ứng đã lùi về.

“Làm sao bây giờ? Hình như em trở nên tham lam mất rồi.” Cô cười, khóe mắt cong cong, nốt ruồi nơi đuôi mắt cũng trở nên mê hồn, “Em không chỉ muốn lên giường với thầy mà còn muốn được ở bên thầy nữa.”

Tô Anh nhìn anh, đôi mắt sáng như sao, “Vậy nên thầy có thể nghiêm túc cân nhắc em được không?”

Tống Đĩnh Ngôn bế ngang Tô Anh lên giường rồi đắp kín chăn. Anh vừa xoay đi, bàn tay bất chợt bị cô nắm lại.

“Đừng đi…” Cô nói với giọng khẩn cầu, long lanh nhìn anh.

Anh quay đầu, chăm chú nhìn vào đôi mắt đáng thương của cô, cảm thấy hết sức bất đắc dĩ.

Từ góc độ này, vùng ngực mềm mại trắng trẻo chắc nịch của cô bị anh thu trọn vào mắt. Anh nhìn sang nơi khác, giọng khàn khàn: “Thầy đang nấu dở nồi cháo trong bếp.”

Bấy giờ Tô Anh mới thả tay cười đáp: “Dạ.”

Đến khi anh quay lại với bát cháo, người con gái trên giường đã nghiêng mình ngủ say.

Tống Đĩnh Ngôn bước đến dém lại chăn cho cô, đang khom lưng thì bỗng bị cặp chân dài mảnh khảnh quắp lấy eo, trọng tâm đổ dồn về trước. Cô linh hoạt chuyển mình, nháy mắt đè anh ở dưới thân, ngồi cưỡi trên người anh, đôi mắt ánh lên ý cười gian xảo.

“Tóm được rồi…” Cô sung sướng nói.

Người đàn ông rõ ràng không ngờ cô sẽ làm như vậy, bị cô khóa cứng, song không dám mạnh tay đẩy cô ra.

Cách lớp vải mỏng, nơi mềm mại giữa hai chân cô ép lên nơi nào đó của anh, chỉ hơi nhúc nhích là chẳng khác nào đang cọ xát.

Máu chảy ngược lên đầu, thiêu đốt tâm trí anh, khiến anh biến sắc.

Tô Anh đỏ mặt, thật tình nhào lên còn kích thích hơn trong tưởng tượng của cô gấp trăm lần.

Mới vừa rồi giãi bày những lời tựa như đang tỏ tình với anh, người đàn ông lại chỉ cụp mắt hờ hững nhìn cô, lạnh nhạt như đang nhìn một đứa trẻ làm liều.

Cô bực sôi gan, thế nên mới…

Nhưng đè được anh rồi, cô lại không biết phải làm gì tiếp theo.

Tay cô đè xuống ở cơ bụng rắn chắn của anh, lần mò xuống dưới, chạm vào nơi cứng rắn nào đó, người đàn ông rên một tiếng trầm thấp.

“Thầy Tống…” Cô khẽ lẩm bẩm.

“Xuống ngay.” Tống Đĩnh Ngôn xẵng giọng, đôi mắt lộ vẻ bực dọc.

“Em không xuống đấy.” Gan cô càng lúc càng lớn, áp cơ thể mềm mại xuống. Kề gần bên anh, cô nghe rõ tiếng tim đập trong lồng ngực anh, màng nhĩ như muốn nổ tung.

“Không hiểu tôi nói gì à?” Giọng anh vừa trầm vừa u ám, hoàn toàn không còn vẻ ôn hòa của dĩ vãng.

Cô rùng mình, vừa định nhìn lên, bỗng kêu một tiếng sợ hãi. Người đàn ông trở mình đè ngược cô, nhìn cô từ trên cao.

Bình luận (0)

Để lại bình luận