Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lần đầu tiên cô trông thấy lửa giận hừng hực trong mắt anh.

“Thầy…” Cô run rẩy mở miệng.

“Ép tôi phải không?” Anh khàn khàn hỏi.

Anh đột nhiên cúi đầu, ngậm lấy đỉnh đồi đỏ thắm trước ngực cô qua lớp lụa mỏng. Môi lưỡi nóng ướt liếm mút nhũ hoa, đảo quanh hai vòng, đến khi nó co cứng, anh liếm càng tợn, làm dậy lên một cơn run rẩy trùm lấy cơ thể cô.

Nóng quá, thân thể ngày một nóng hơn…

“Ưm…” Cô bật thốt tiếng rên yêu kiều, cả người mềm nhũn.

Người đàn ông nhẹ nhàng hôn dọc từ xương quai xanh lên, hơi thở nóng bỏng phả lên da thịt cô. Tay cô đặt trên vai anh, không rõ là đang từ chối hay đang đón hùa.

Đến khi người đàn ông cắn tai cô rồi hơi mút mạnh, cảm giác tê dại nháy mắt ập đến. Đầu cô như nổ tung, ngón tay siết chặt, nũng nịu kêu, “Thầy Tống…”

“Mới thế mà đã không chịu nổi rồi à?” Anh khẽ liếm lên tai cô, giọng khàn khàn mê người, “Tô Anh… tôi đã cảnh cáo em rồi…”

Tô Anh chưa bao giờ trải nghiệm điều này, vừa e ấp lại vừa chờ mong, ruột gan rối bời vì mâu thuẫn.

Lúc anh nghiêng người ôm cô vào lòng, cô hãy còn mờ mịt choáng váng.

Tô Anh ngẩng đầu trông lên, Tống Đĩnh Ngôn thuận thế cúi đầu, khẽ dán lên môi cô, dịu dàng triền miên, hết mực kiên nhẫn. Cô hé mắt, ngắm nhìn gương mặt tuấn tú đang kề cận và bóng hàng mi dày đổ mờ mờ nơi mí mắt anh.

Như thể bị mê hoặc bởi hơi thở của anh, cô khép mắt lại, chủ động vươn lưỡi quấn lấy anh.

Anh luồn tay vào váy cô, chạy từ vùng bụng phẳng lên, bàn tay nóng rực bao trùm bộ ngực sữa trơn mềm. Hơi thở của anh ngày càng nặng nề, hung ác xoa nắn chú thỏ ngọc, hai ngón tay kẹp hạt châu đỏ săn tròn, không ngừng vân vê.

Chỉ vài phen trêu ghẹo đã thành công khiến Tô Anh thốt ra những tiếng rên nhỏ vụn từ giữa răng môi đang dây dưa của cả hai.

Anh rời khỏi bờ môi cô, ghì trán lên trán cô, hổn hển bảo: “Mềm lắm.”

Tô Anh ngẩn ngơ chớp mắt, “Dạ?”

Đôi mắt người đàn ông sâu thẳm, khóe môi hơi nhếch lên: “Tôi đang trả lời câu em từng hỏi tôi ấy.”

Bấy giờ Tô Anh mới sực nhớ ra, xấu hổ vùi mặt vào lòng anh.

Một tối an tĩnh nào đó, người con gái trong xe hỏi ghẹo: “Thầy Tống này, mềm lắm phải không thầy?”

Câu lạc bộ kịch nói.

Buổi tập trên sân khấu khí thế ngất trời, trái ngược với đó là Tô Anh yêu kiều đang ngồi bên dưới với vẻ hờ hững.

Bánh Bao Đậu ở kế bên nhai táo rồm rộp, lúng búng hỏi: “Thế… cuối cùng có nên cơm cháo gì không?”

Tô Anh bình thản quay đầu nhìn bạn, một giây sau mặt nhăn mày nhó, ra chiều ỉu xìu tiếc hận: “Tao ngủ thiếp đi.”

Bánh Bao Đậu ngẩn người, miếng táo nuốt dở mắc nghẹn trong họng, mặt đỏ phừng phừng, thật lâu sau vẫn không nói nên câu, chỉ có thể lẳng lặng giơ cao ngón cái, bày tỏ sự ngưỡng mộ tới từ tận đáy lòng.

Tô Anh thở dài thườn thượt.

Ngày đó người cô vốn ốm yếu, bị anh chòng ghẹo thế, cuối cùng kiệt sức thiếp đi ở trong lòng anh, lúc tỉnh dậy thì anh đã rời đi, để lại nồi cháo nóng hầm hập và một tờ giấy nhớ dán bên trên với mấy chữ đơn giản: Dậy nhớ ăn cháo.

Tô Anh nhìn chằm chằm vào tờ giấy nhỏ, lật qua lật lại, không nỡ rời tay.

Nét chữ như nết người, chữ anh thanh tú, ẩn giấu sự phóng khoáng bay bổng. Cô nhìn nó mà như ngửi được mùi hương tươi mát trên người anh, bất giác nhớ đến hơi nóng từ lồng ngực đàn ông từng bao bọc cơ thể cô.

Vô cùng, vô cùng ấm áp.

“Ái chà, nữ chính của chúng ta cuối cùng cũng chịu đến luyện tập rồi à?” Giọng điệu mỉa mai quen thuộc vang lên.

Tô Anh thoát ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn, lạnh lùng nhìn người đến.

Các sinh viên đang luyện tập trên sân khấu cũng ngừng lại, đổ dồn mắt sang bên này.

Bánh Bao Đậu bật dậy, bực mình chắn trước Tô Anh, “Từ Lộc, cậu không thể ăn nói tử tế được à?”

“Tôi đang nói chuyện với cậu ta, ai cho con hầu như cậu xía mồm vào?” Từ Lộc hất ngược gương mặt cộm lớp trang điểm, mắt như sắp trợn ngược lên trời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận