Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bánh Bao Đậu tức điên, “Cậu…”

Tô Anh kéo Bánh Bao Đậu, đứng thẳng người dậy. Cô chiếm ưu thế về mặt chiều cao, vượt Từ Lộc cả nửa cái đầu, nhìn xuống cô ta từ trên cao.

“Hình như cậu rất có ý kiến với việc tôi là nữ chính thì phải?” Tô Anh lạnh nhạt hỏi.

“Tôi nào dám…” Từ Lộc khinh khỉnh liếc cô, “Cậu là người được chủ tịch của câu lạc bộ ta chỉ định, ai có gan mà ý kiến chứ?”

Tô Anh khẽ cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt trang điểm lòe loẹt của cô ta, giọng lạnh phát sợ: “Nếu đã không dám thì câm cái mồm vào, biết chưa?” Rồi thọc thêm một câu, “Hay tôi còn phải dạy cho cậu cách ngậm miệng?”

Từ Lộc nghẹn họng, không khỏi cà lăm: “Cậu… Cậu có ý gì?”

“Nghe không hiểu à?” Tô Anh cười, “Tôi đang cảnh cáo cậu đấy.”

Nụ cười chợt tắt ngấm, cô gằn rõ từng từ một: “Từ Lộc, đừng chọc tôi, cũng đừng lởn vởn ở trước mặt tôi, phiền lắm.”

Từ Lộc hớp hớp miệng cả nửa ngày, hoàn toàn không nói nên câu.

Trước kia Tô Anh chỉ xem những tràng khiêu khích và móc mỉa của cô ta như gió thoảng, nói trắng ra là khinh không thèm phản ứng. Đến khi Tô Anh thực sự đáp trả thì cô ta hoảng hồn, cái điệu váo vênh bay mất già nửa.

Thấy dáng vẻ sợ sệt của cô ả chuyên bắt nạt kẻ yếu, đám người xem trò vui gần đó túm tụm xì xào.

Tô Anh kéo Bánh Bao Đậu xoay người rời đi, lại bị vị chủ tịch khoan thai đến muộn chặn đường. Trông thấy cô, anh ta vừa mừng vừa sợ, đôi mắt lập lòe sáng sao, nhưng giọng lại có phần bối rối, “Anh Đào… Cuối cùng em cũng chịu đến tập rồi…”

Tô Anh thờ ơ liếc anh ta rồi rời mắt sang cô gái đứng ở ngay sau đó.

“Anh đến đúng lúc lắm.” Cô thả tay Bánh Bao Đậu, đứng thẳng lưng, cất giọng đều đều: “Kể từ hôm nay, tôi xin rời khỏi câu lạc bộ.”

Diệp Trạch kinh ngạc, “Anh…”

“Còn nữa,” Tô Anh ngắt phăng, nhìn anh ta đầy chán ghét, “đừng gọi tôi là Anh Đào. Hai từ này không phải để cho anh gọi đâu, Diệp Trạch.”

Dứt lời, cô rời mắt, nghênh ngang kéo Bánh Bao Đậu đang đần mặt đi mất.

Diệp Trạch buông mi, cả người uể oải, trong mắt đong đầy tổn thương.

“Chủ tịch…” Từ Lộc toan an ủi, nhưng tay còn chưa kịp chạm vào người anh ta thì đã bị hất phăng ra. Anh ta giận dữ gầm lên: “Biến đi!”

Từ Lộc hoảng sợ trào nước mắt, đờ đẫn nhìn theo bóng lưng giận dữ dần xa của Diệp Trạch, bàn tay buông thõng từ từ siết lại thành quyền, nổi cả gân xanh.

***

Bánh Bao Đậu đưa Tô Anh đến bãi đỗ xe, dè dặt mở miệng hỏi: “Tiểu Anh Đào, sao hôm nay mày… hừng hực lửa thế?”

Tô Anh tao nhã vuốt phẳng nếp nhăn bé nhỏ trên quần áo, đăm chiêu, nhả ra ba chữ: “Lửa dục chăng?”

“Khụ khụ khụ…” Bánh Bao Đậu câm nín, đánh mắt về cách đó không xa, “Bình cứu hỏa của mày đến kìa, tao rút đây.”

Nói xong, cô nàng chạy bay như đang trốn.

Tô Anh ngẩng đầu, chỉ ngó một cái là thấy ngay bóng người cao lớn của người đàn ông. Mắt cô sáng rỡ, tỏa ánh hồng.

Hôm nay cô mặc một chiếc sơ-mi trắng rộng thùng thình, bao phủ cơ thể mảnh khảnh, che đi chiếc quần jean ngắn, lộ ra cặp chân nuột nà trắng bóng.

Cô cong môi cười toe, dưới ánh mặt trời chói chang, nụ cười ấy rạng rỡ mà trong sáng.

Tống Đĩnh Ngôn bước đến, thấy cô không lấy gì làm kinh ngạc, khẽ hỏi: “Hết ốm rồi à?”

“Vâng.” Cô lanh lảnh đáp, nhích lại gần hai bước, ngẩng đầu nhìn đôi mắt dịu dàng của anh, lòng dạ ngứa ngáy.

Nếu không phải là đang ở trường thì cô quả thực sẽ nhào lên ngay.

Dường như nhận thấy ý định của cô, người đàn ông lùi về sau một bước, quay người lên xe.

Tô Anh bám theo sau, mở cửa ghế lái phụ, đóng cửa rồi cài chắc dây an toàn cực kỳ tự nhiên, ngoan ngoãn ngồi đó.

Nhác thấy dáng vẻ dịu ngoan của người con gái, Tống Đĩnh Ngôn không khỏi bật cười.

Dường như cô có cả trăm ngàn gương mặt, khi phóng túng, khi yếu mềm, khi e thẹn, khi bướng bỉnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận