Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dù đang ốm cũng phải hùng hổ cưỡi lên người anh cho bằng được, nhưng lại chẳng thắng nổi sự trêu chọc của anh, chỉ sau mấy phen đã mềm nhũn ở trong lòng anh, an tâm ngủ thiếp đi.

Cô ngủ rất say, khuôn mặt áp hờ lên ngực anh, ngoan ngoãn như một chú mèo con lông xù.

Tựa như hiện tại. Dường như bất kể bạn có đưa ra yêu cầu gì, cô cũng sẽ mỉm cười ngọt ngào, nhẹ nhàng đáp ứng.

Khi xe ra khỏi khuôn viên trường, màn đêm đã hoàn toàn buông xuống. Trong lúc chờ đèn đỏ, Tống Đĩnh Ngôn lơ đãng dừng mắt trên cặp chân miên man trắng tuyết của cô.

“Sao em lúc nào cũng mặc hở thế?” Anh hỏi.

Tô Anh quay đầu nhìn anh, thẽ thọt đáp, “Đâu có đâu thầy.”

Người đàn ông cau mày, không nói câu nào, Tô Anh sực nhớ ra điều gì đó, luống cuống giải thích: “Nhà hàng yêu cầu phải mặc thế chứ không phải em muốn vậy ạ.”

Tống Đĩnh Ngôn dời mắt, ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng, “Sau này em đừng đến nhà hàng kia nữa.”

“Dạ?”

“Không cần phải tốn công như vậy để gặp thầy.” Giọng anh bình thản, nhưng có thể nghe ra chút cưng chiều, “Ở trường hoặc nhà riêng, nơi nào cũng đón đầu được thầy cả.”

Người hoàn toàn bị nhìn thấu nào đó cắn thật chặt môi, song vẫn chẳng thể giấu đi nét cười như hoa nơi đáy mắt, vài giây sau mới vờ bình tĩnh đáp: “Em biết rồi.”

Đi được nửa đường, một tiếng “òng ọc” kêu rõ vang trong xe, Tô Anh giật mình, vô thức che cái bụng đang ra sức “kháng nghị”.

Người đàn ông nghiêng đầu liếc cô, “Đói rồi à?”

Tô Anh lắc đầu nguầy nguậy, nhưng bụng vẫn không ngừng lên tiếng, cuối cùng cô ỉu xìu, gật đầu buông xuôi.

Anh cười khẽ, “Muốn ăn gì nào?”

“Thầy nấu cho em ạ?”

Tống Đĩnh Ngôn dậy lên chút hứng thú, chăm chú nhìn vào đôi mắt đen sáng rực của cô, chậm rãi đáp: “Thầy không biết nhiều món lắm đâu.”

Người con gái hơi hơi nghiêng người nhìn anh, lẩm bẩm: “Ít ra thầy còn rành hơn em.”

“Hửm?”

Cô thành thật trả lời: “Em chỉ biết làm mỗi cơm cà ri thôi.”

“Cơm cà ri.” Anh từ tốn lặp lại lời cô, sau đó hỏi: “Món đấy cũng đòi hỏi tài bếp núc à?”

“Dĩ nhiên rồi.” Tô Anh cao giọng, “Cơm cà ri của em được làm với công thức tuyệt mật, không đâu nấu được vị đó!”

Tống Đĩnh Ngôn nhìn đôi mắt ngày một sáng của cô, hứng thú bắt đầu trỗi dậy.

“Hay mình cược đi thầy.” Tô Anh nghiêm mặt, bày vẻ chuyên chú, “Nếu ngon thật, thầy hôn em một cái.”

Người đàn ông cụp mắt nhìn cô, nghe cô từ từ nói hết.

Giọng cô nhỏ dần, “Còn không ngon thì, em hôn thầy.”

Nghe sao cũng giống như một cuộc cá cược không bình đẳng, nhưng người đàn ông lại cong môi đáp, “Được thôi.”

Khi qua ngã tư, xe bỗng quay đầu.

Tô Anh căng thẳng, “Đi đâu thế ạ?”

“Ra siêu thị.” Ý cười lướt qua đôi mắt người đàn ông, “Cơm cà ri của em không cần nguyên liệu à?”

Thiếu nữ nào đó 囧, “Cần chứ ạ.”

***

Trong siêu thị.

Người đàn ông chịu trách nhiệm đẩy xe, còn người con gái thì càn quét nguyên liệu khắp bốn phía.

Trai xinh gái đẹp, lại bận cùng tông quần áo, trông họ hệt như một đôi tình nhân ngọt ngào khi đứng cạnh nhau.

Tô Anh bỏ gói cà ri vừa chọn được vào xe, gắng né đi ánh mắt của Tống Đĩnh Ngôn.

Anh nhạy bén trông thấy vệt đỏ bên thái dương cô, thoáng chau mày, “Bị sao thế kia?”

“Không cẩn thận va phải kệ hàng ạ.” Cô nâng đôi mắt ươn ướt nhìn anh, miệng khẽ nhếch: “Đau quá.”

Sau đó, hô hấp của cô ngừng vài giây, có vật ấm áp chạm vào thái dương cô, khe khẽ vỗ về.

Là đầu ngón tay của anh.

Anh nhìn vào mắt cô, dịu dàng hỏi, “Còn đau không?”

Tô Anh nhoẻn cười, “Hết… Hết rồi ạ.”

Anh hạ tay xuống, cô ngẩng đầu, hai ánh mắt nóng bỏng giao nhau, ngọn lửa mập mờ bập bùng cháy lên trong không khí. Cô lướt mắt xuống cánh môi hồng nhạt của anh, bỗng thấy miệng khô lưỡi đắng, bất giác tiến về trước một bước, nhón chân sắp sửa hôn anh thì lại bị anh chặn ở hai vai.

Anh vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười, đè thấp giọng nhắc nhở cô: “Chúng ta đang ở trong siêu thị đấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận