Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Anh dõi theo động tác của anh, trái tim đập rộn như muốn vọt ra khỏi lồng ngực.

Sắc mặt anh bình tĩnh, vài giây sau khẽ chau mày, lau khô miệng, hỏi: “Em bỏ anh đào vào à?”

“Vâng.” Cô vô cùng ngạc nhiên, không ngờ anh lại đoán được nhanh như vậy, không khỏi có phần đắc ý, “Em tự nghĩ ra đấy thầy.”

Tống Đĩnh Ngôn nhìn nụ cười tươi của cô, dở khóc dở cười, khẽ gật đầu: “Ý tưởng hay lắm.”

Sau đó, anh nghe cô dè dặt hỏi: “Thế… thầy thấy sao ạ?”

Anh im lặng vài giây, thấy đôi mắt ngập tràn ánh sáng hi vọng của cô tha thiết nhìn mình.

“Không tệ.” Anh đáp.

***

Trong phòng bếp, Tống Đĩnh Ngôn khom người bình tĩnh rửa bát, nước nhỏ từng giọt từ ngón tay anh, bàn tay dính nước như được phết một lớp mật óng ánh trong veo.

Tô Anh không ngừng đi lại cạnh đó thoáng thấy cảnh này, miệng lưỡi khô khốc cực độ, cô nghiêng đầu, liếm môi cố kiềm chế, bỏ một quả anh đào to vào miệng rồi bưng rổ đựng đầy anh đào đến trước mặt người đàn ông, mềm mại hỏi: “Thầy ơi, thầy ăn anh đào không ạ?”

Anh ngừng rửa bát, gương mặt ngược sáng khó lộ rõ biểu cảm, chỉ nhác thấy khóe miệng anh hơi nhếch lên. Giây tiếp theo, bàn tay hơi ướt của anh ôm eo cô, giam cô trong vòng tay mình.

Anh lại gần cô với khí thế mạnh mẽ, đôi mắt trong trẻo lướt qua mặt người con gái, dừng trên giọt nước đỏ au vương bên khóe môi cô, trầm thấp hỏi: “Ăn cái nào?”

Bị anh hỏi vậy, cô thất thần mấy giây rồi bừng tỉnh, nhanh nhẹn đặt rổ anh đào sang bên cạnh, quay người nhìn lên, bạo dạn quàng tay quanh cổ anh, nhón chân mềm mại áp sát.

Cơ thể cô nói cho anh biết, ăn em, ăn em, ăn em này.

Người đàn ông giữ eo cô, nhẹ nhàng bế cô ngồi lên kệ bếp ở sau lưng.

Cặp chân dài trắng trẻo khẽ đung đưa, Tống Đĩnh Ngôn tóm chặt mắt cá chân cô: “Yên nào.”

Bàn tay anh chạy ngược theo chân cô, dịu dàng ve vuốt làn da mịn màng, đến khi chạm vào mép quần soóc bò, anh dừng lại, vòng tay ra sau thắt lưng cô.

Anh cúi đầu nhìn cô, cười: “Anh đào có ngọt không?”

“Dạ?” Cô mơ màng hỏi, toàn thân như bị điện giật sau màn chòng ghẹo vừa rồi, chỉ muốn rúc vào lòng anh.

Anh đẩy cô về trước, cơ thể của cả hai dán sát vào nhau, cả gương mặt cũng thật gần.

Người đàn ông hơi cúi đầu, kề cận bên môi cô, giọng khàn khàn: “Để thầy thử xem.”

Cô vừa toan mở miệng thì lập tức khựng lại, có thứ gì hơi ướt dịu dàng đảo qua khóe môi cô, cô nín thở, cả người cứng đờ.

Anh lùi về, chăm chú nhìn cô, nghiêm túc đánh giá, “Ngọt đấy.”

“Thầy Tống,” Giọng cô mềm nhũn, con ngươi như sáng bừng, “Em thắng cược rồi… Thầy… Ưm…”

Người đàn ông híp mắt, thô lỗ cắn mạnh lên môi cô, phủ kín môi cô giữa môi răng mình, vừa liếm vừa mút, quấn lấy lưỡi cô kéo ra ngoài như đang bực bội. Cô lùi về vì đau, song anh không cho phép, bàn tay giữ chặt gáy cô, buộc cô phải đón nhận, phải đắm chìm cùng anh.

Những tiếng nỉ non bé nhỏ vụn vỡ giữa hai đôi môi đang vấn vương, đến khi anh thả cô ra, cô đã thiếu oxy đến mức có thể ngất đi bất cứ lúc nào.

“Đủ chưa nào?” Mắt anh ửng đỏ, nhịp thở dồn dập.

Mặt cô đỏ bừng, “Đủ… Đủ rồi…”

“Làm sao bây giờ?” Anh hôn lên đầu mũi cô, giọng khàn khàn và quyến rũ: “Tôi thấy còn chưa đủ.”

“Á!” một tiếng, cô la toáng lên vì bị bế bổng, hai chân thuận thế quắp quanh eo đàn ông, đầu vùi bên vai anh, ngửi được mùi sữa tắm thoang thoảng.

“Thầy…” Cô se sẽ gọi bên tai anh, vừa sợ lại vừa mong, lại thêm chút thẹn thùng.

Anh ôm cô đặt lên chiếc sô-pha mềm mại, nhẹ nhàng phủ lên người cô, ngón tay mơn trớn gò má mềm, sắc đen trùm lên đôi mắt.

“Tôi đã bao giờ nói với em chưa nhỉ? Đừng gọi tôi là thầy.”

Tô Anh chớp mắt, “Vì sao thế ạ?”

“Bởi vì…” Người đàn ông liếm lên vành tai xinh xắn của cô, hơi nóng ùa vào tai cô, ngứa ngáy, “… như vậy sẽ khiến tôi muốn nếm thử mùi vị của em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận