Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Anh đan hai tay ở sau gáy Tống Đĩnh Ngôn, mượn sức anh đứng dậy, một chân cô quỳ trên sô-pha, cúi đầu nhìn anh, đáy mắt long lanh sáng rỡ đẹp vô ngần dưới ánh đèn mờ.

“Mùi vị của em sao?” Cô se sẽ hỏi lại, tay nâng mặt anh, nhắm mắt hôn lên đôi môi kia, nhưng chỉ chạm khẽ rồi lại lùi về, nũng nịu: “Ngọt, phải không ạ?”

Đôi mắt anh nóng cháy, song vẻ mặt thì vẫn lạnh lùng, môi thoáng ý cười, ôm eo bế cô ngồi ngang trên đùi mình.

f0272f60bef490490898a1bc58e6527b

Tô Anh giãy giụa vài giây theo phản ứng bản năng, người đàn ông nhanh chóng giam chặt eo cô trong vòng tay rắn rỏi, không để cô cựa quậy. Hơi thở nóng bỏng phả lên cổ, xâm nhập vào cơ thể cô, cô tức khắc khựng lại, cổ họng nghẹn ứ, mặc cho xương quai xanh bị môi răng ấm áp của anh tinh tế cắn gặm, rồi lại liếm láp vỗ về.

Tay anh chạy chầm chậm trên bắp chân mảnh khảnh của cô, lòng bàn tay nóng rẫy ve vuốt làn da mịn màng như lụa, đi tới đâu là châm lửa tới đó.

“Ưm…”

Có lẽ là không chịu nổi sự khiêu khích quá đỗi dịu dàng của anh, cô bật thốt một tiếng rên vỡ vụn, bàn tay không còn sức bám trên vai người đàn ông, cơ thể mềm lả tựa vào anh.

Tống Đĩnh Ngôn ngẩng đầu, trầm thấp ra lệnh, “Duỗi lưỡi ra.”

Tô Anh không rõ lý do nhưng vẫn vâng lời làm theo, đầu lưỡi hồng nhạt run rẩy vươn ra khỏi miệng. Người đàn ông nhìn chằm chằm vào cử chỉ ngoan ngoãn của cô, vừa lòng cười khẽ, “Ngoan lắm.”

Lưỡi cô vừa thoáng lùi về thì bị anh ngậm cắn kéo ra ngoài, cô há miệng vì đau, rồi lập tức bị chiếm đoạt thô bạo. Hơi thở của anh mạnh mẽ xâm nhập, bàn tay đang ôm eo chuyển lên giữ đầu cô, đẩy nụ hôn càng thêm sâu.

Sau vài lần thân mật, Tô Anh đã dần dần thích ứng với nhịp điệu của anh, dù đang bị hôn đến váng đầu nhưng vẫn dè dặt vấn vít lưỡi anh, đáp lại anh bằng chính cách mà anh hôn mình.

Bàn tay mơn trớn giữa hai chân cô vô tình trượt xuống mép quần soóc, anh thoáng dừng lại, lồng ngực trập trùng lên xuống, đoạn luồn tay thẳng vào ống quần, bao bọc, nhào nặn bờ mông tròn trịa của cô đầy thô lỗ, thịt mềm tràn qua kẽ tay anh bị ép thành những dáng hình xinh xắn.

Hơi nóng từ phía sau cuồn cuộn ùa về trước khiến đầu Tô Anh mê dại, cô đẩy anh ra, bứt khỏi môi anh, hổn hển vùi đầu cạnh cổ anh.

Nơi chưa từng bị ai chạm vào nay được tùy tay khám phá bởi người mình thích, đó là một cảm giác lạ lùng khó tả.

Chẳng những không thấy chán ghét, mà còn muốn người ấy đối xử với mình thô bạo hơn nữa, để có thể cảm nhận được một gương mặt khác bên dưới lớp mặt nạ ấm áp của anh.

Tay cô đặt trước ngực người đàn ông, bất giác níu áo theo lực tay anh, tạo nên những nếp nhăn trên chiếc áo phông trắng. Người đàn ông hổn hển, tựa vào trán cô trút từng tiếng thở dốc, buộc bản thân phải bình tĩnh lại.

Tay anh vừa rời khỏi mông cô được nửa chừng thì bị Tô Anh cuống quýt ngăn cản, đáy mắt sáng trong chói lóa: “Tiếp đi thầy…”

Tống Đĩnh Ngôn cúi đầu, ánh mắt không còn thản nhiên như trước, tối tăm mà nguy hiểm.

“Tiếp à?” Anh từ tốn mở miệng, giọng khàn khàn mê hồn, “Sẽ đau đấy.”

Tô Anh khẽ đáp, “Em không sợ…”

“Vậy sao?” Tống Đĩnh Ngôn nhướng mày, ngón tay dừng trên hàng cúc nơi cổ áo cô.

Cô ngẩng đầu nhìn anh, “Tống…”

Trong nháy mắt, tiếng vải rách xoẹt vang lên, Tô Anh hoảng loạn cúi đầu, cúc áo cô rơi tứ tán, vạt áo sơ-mi mở rộng, phơi trọn cảnh xuân trước ngực.

Còn chưa kịp phản ứng, người đàn ông đã lần tay ra sau lưng cô, linh hoạt cởi móc; cặp thỏ trắng nảy lên, đỉnh hồng điểm xuyết trên làn da mềm mại trắng bóc, ngây ngô quyến rũ tột độ.

Cô nâng tay che ngực theo bản năng, mặt mày đỏ lựng, run run gọi: “Thầy…”

Ánh mắt người đàn ông đen thẳm, ngón tay lướt qua nhũ hoa, hai ngón tay nhẹ nhàng cọ xát, cụp mắt cười, “Tôi tưởng em không sợ mà?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận