Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không để cô có thời gian hoàn hồn, anh cúi đầu ngậm lấy bầu ngực mềm, khoang miệng nóng ướt bao bọc nụ hoa đã sớm săn cứng, ra sức cắn mút, tạo nên từng tiếng “chùn chụt” nhỏ vụn mà hết sức rõ ràng.

Thân thể Tô Anh nóng như thiêu đốt, nóng đến độ không biết nên làm gì cho phải, chỉ có thể túm lấy áo anh, nghiêng đầu nỉ non.

Cô cắn chặt môi, khó lòng chịu được khoái cảm tê dại đang bùng nổ trước ngực, ngứa quá, cả người ngứa ngáy như có con kiến nhỏ bò trong cơ thể, cái ngứa râm ran ngấm vào từng tấc máu thịt.

Anh nhả ra, kề môi bên tai cô, cất giọng trầm thấp lôi cuốn chết người: “Kêu lên.”

Đầu óc cô nháy mắt nổ tung, buột thốt, “Ưm… A…” Thanh âm quyến rũ như con dao chém đứt lý trí tất cả mọi người.

Ý thức chìm trong hỗn loạn tột độ, cô ngả vào lòng anh, tiếng rên liên miên quanh quẩn bên tai, ngay cả khi đã buông cô ra, cơn rùng mình xa lạ vẫn bùng lên trong anh.

Thân dưới bỗng trở lạnh, Tô Anh mơ màng hé mắt, bấy giờ mới nhận ra quần soóc đã bị người đàn ông tụt xuống đầu gối, chỉ còn lại độc một chiếc quần lót buộc dây màu đen. Dây ren dài mảnh buộc ở hai bên hông như một lời mời gọi vô hình, cám dỗ con người ta phải tìm tòi đến cùng.

Tống Đĩnh Ngôn nâng chiếc nơ con bướm nho nhỏ, lạnh nhạt hỏi: “Cái gì đây?”

Tô Anh thẹn thùng vòng tay ôm cổ anh, đầu tựa kế bên khe khẽ thở, hờn dỗi lên án, “Thầy biết thừa mà còn hỏi…”

Mặt vương nét cười, anh luồn ngón tay qua đầu ren rồi khẽ rút, chiếc quần con che khuất nơi ướt mềm mở ra, nơi riêng tư nhất của người con gái hoàn toàn hiển hiện trước mắt.

Những ngón tay man mát thâm nhập vào giữa hai chân cô, chạm vào cửa mình trơn trượt, thong thả trêu ghẹo hai cánh hoa non nớt, khiêu khích mấy phen, cô càng thêm ướt át.

Mật dịch trào ra, nhụy hoa đỏ thắm thấp thoáng nằm giữa bị lòng bàn tay anh tùy ý xoa ấn, ngày một mạnh hơn.

Nghe tiếng rên rỉ hút hồn bên tai, Tống Đĩnh Ngôn ngừng lại, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô.

“Anh Đào.” Anh trầm thấp gọi.

Tô Anh ngây người.

Anh… gọi cô là Anh Đào.

Tống Đĩnh Ngôn từ từ mở miệng, êm ái du dương, “Est-ce que tu es prête?”

Người con gái nhìn anh với vẻ khó tin.

Ngay giây phút này, người đàn ông lại nói, tiếng, Pháp.

Như thể bây giờ đang là giờ học, anh cất giọng thuần hậu, tao nhã giảng về tiếng Pháp cho cô.

“Est-ce que tu es prête?” có nghĩa là, “Em đã sẵn sàng chưa?”

Mặt Tô Anh đỏ bừng, không dám nhìn xuống, cặp gò bồng đảo mềm mại ép sát lồng ngực nóng bỏng của Tống Đĩnh Ngôn.

Cô có thể cảm nhận rõ nơi nào đó đã vỡ bờ, dịch nóng chảy vào lòng bàn tay anh, anh xoa nơi mẫn cảm khi nặng khi nhẹ, chỉ vài cái đã làm cô mèo nhỏ bật ra tiếng rên nũng nịu.

“Hửm?” Anh liếm vành tai cô, cất giọng mê người.

Đôi tay vòng quanh cổ anh quấn càng thêm chặt, cơ thể trần trụi nhân đó áp sát, cô vùi mặt cạnh cổ anh, khó chịu rền rĩ.

Người đàn ông luồn ngón tay vào hoa huyệt ướt át, cười, “Gì cơ?”

Cảm giác có vật cứng đâm vào lạ lẫm mà kích thích, Tô Anh xấu hổ vô cùng, nắm tay nhỏ đánh nhẹ lên ngực anh, có phần nghẹn ngào, “Thầy…”

Người cô mềm mại vô cùng, làn da mịn màng trơn láng, như thể chỉ cần thoáng chạm là có thể véo ra nước.

Anh mê mẩn vuốt ve hõm Venus, nhẹ bóp vòng eo thon, cảm nhận cơn run rẩy từ thân mình nhạy cảm của người con gái.

Tống Đĩnh Ngôn híp mắt, cúi đầu ngửi tóc cô, kề môi bên cần cổ thanh tú, kiềm chế hỏi, “Vẫn còn gọi tôi là thầy?”

Nơi bí ẩn của cô ướt rượt, dịch thể tuôn ra ngoài, chảy xuôi theo ngón tay, nhuốm ướt lòng bàn tay anh.

Đầu ngón tay anh linh hoạt cọ xát bên trong, vách huyệt mềm mại chật hẹp như giác hút mút chặt lấy vật xâm nhập, khít khao tới độ khiến đầu con người ta tê dại.

Người đàn ông khó lòng kìm được tiếng hít sâu, hơi thở dồn dập, bất giác đưa đẩy mạnh hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận