Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giọng anh gần ngay bên tai cô, khàn khàn hơn bao giờ hết: “Muốn lên giường với thầy đến thế cơ à?”

“Vâng…” Cô thầm thì, cái nóng sau khi lên đỉnh hẵng còn sót lại trong cơ thể, hơi thở trở nóng, ngẩng đầu nhìn vào mắt anh, “Muốn lắm…”

Đáy mắt Tống Đĩnh Ngôn ửng đỏ, anh chăm chú nhìn cô, gọi khẽ: “Tô Anh.”

Cô dạ một tiếng rất đỗi mềm.

Người đàn ông ngoảnh đi, thở ra nặng nề, sau một lát, làn da hơi nóng bắt đầu nguội dần. Anh về lại với vẻ mặt ngày thường, kéo tấm chăn mỏng trên sô-pha lên che người cô, đặt cô trở lại sô-pha. Đoạn đứng dậy, lặng lẽ nhìn xuống cô với vẻ phức tạp.

“Thầy…” Cô run run mở miệng.

“Năm nay tôi hai mươi tám tuổi.” Tống Đĩnh Ngôn nắm cằm cô, xoa nhẹ, giọng bình tĩnh, “Tô Anh, tôi lớn hơn em mười tuổi.”

“Hơn nữa, em còn là sinh viên của tôi.”

“Chúng ta…”

Tô Anh đứng bật dậy, tấm chăn mỏng rơi xuống đất, cô che vội miệng anh, gương mặt tràn đầy vẻ xấu hổ và giận dữ, “Thầy không được từ chối em.”

Mắt cô đỏ hoe, lúc này cô thực lòng cảm thấy tấm tức.

Nào ai lại cho người khác cả một hũ kẹo rồi sau đó đạp đối phương mấy cái thật lực thế bao giờ.

Tống Đĩnh Ngôn sửng sốt, chẳng thể ngờ rằng cô lại nghĩ như vậy. Cúi đầu nhìn người con gái đang hờn tủi trong quần áo xộc xệch, trái tim anh bỗng mềm đi.

Anh kéo tay cô xuống, thuận thế véo lên má cô, nhẹ giọng dỗ dành: “Vậy lần sau lại nói, được không nào?”

Tô Anh nghe thế, chần chờ đứng lặng ở đó cả nửa ngày trời với đôi mắt hoe hoe.

Người đàn ông thở dài, “Em nghỉ sớm đi.” Đoạn quay người đi về phía cửa.

Có tiếng bước chân nho nhỏ vang lên ở sau lưng, vào khoảnh khắc anh ngoái lại, cô bổ nhào vào lòng anh.

Anh đỡ vai cô, sợ cô té ngã, lùi về sau vài bước vì lực đẩy, mãi đến khi lưng chạm vào tường mới dừng.

“Làm sao thế?” Đôi mày anh nhíu lại.

“Sao thầy có thể làm như vậy?” Tô Anh ngẩng đầu, cao giọng oán thán, “Ăn sạch xong lại còn muốn chạy…”

Người đàn ông sững sờ, ngay sau đó, anh nhoẻn cười, ôn hòa bảo: “Em đừng vô lý vậy chứ.”

“Người vừa được thoải mái là em đấy.”

Lời anh nói dấy lên cơn khô nóng trong người nào đó.

“Không biết đâu.” Tô Anh khẽ hừ một tiếng, nói với vẻ hơi mất tự nhiên, “Phải… Phải công bằng cơ.”

Tống Đĩnh Ngôn nhướng mày: “Công bằng?”

Cô cắn môi, máy móc chạm vào chỗ kia của anh, vừa thoáng đụng thì lại rụt về như một phản xạ có điều kiện.

Nơi ấy vẫn còn cương.

Vừa cứng cáp, vừa nóng bỏng.

Tô Anh liếm môi, áp lại gần, mềm mại thổi lên tai anh, “Em cũng muốn nếm… mùi vị của thầy…”

“Vậy sao?” Người đàn ông cười càng thêm sâu, trầm thấp nhấn rõ từng từ, “Thế thì thử xem, nhé?”

Tảng sáng, ngoài cửa sổ lất phất mưa bay, trong phòng im ắng, không một tiếng động.

Tiếng chuông di động reo inh ỏi hết đợt này đến đợt khác.

Tô Anh trở mình, miễn cưỡng nhận cuộc gọi.

“Anh Đào, Anh Đào, mày mau rời giường đi…” Ở đầu bên kia là tiếng thúc giục đầy lo lắng của Bánh Bao Đậu.

Cô liếc di động, thấy lúc này mới là bảy giờ thì gắt, “Mới sớm ngày ra mà mày nhí nhéo cái gì vậy?”

“Ôi chao…” Bánh Bao Đậu nôn nóng lòng vòng tại chỗ, “T… Thôi để tao gửi cho mày xem… Diễn đàn trường mình phát điên rồi.”

Tô Anh càng nghe càng mất kiên nhẫn, vừa toan cúp máy thì Bánh Bao Đậu hô: “Toàn là ảnh chụp mày với thầy Tống… Đâu đâu trên diễn đàn cũng có.”

Cô bật ngay dậy, nháy mắt lấy lại vài phần tỉnh táo, lời Bánh Bao Đậu nói không ngừng vọng vang trong đầu cô, ong ong ù ù.

Vội vàng mở diễn đàn trường Đại học A ra, từ trang chủ cho đến các bài đăng ngồn ngộn ảnh chụp cô và Tống Đĩnh Ngôn ở siêu thị.

Phần tiêu đề trắng trợn không nỡ nhìn.

[Sốc! Nữ thần của Đại học A: Trong trường cao quý, ngoài trường hoang dâm.]

[Hình tượng nữ thần sụp đổ? Dòng đĩ lẳng lơ trèo lên giường thầy giáo.]

[Lưu manh giả danh tri thức? Phó Giáo sư khoa Ngoại ngữ dụ dỗ nữ sinh viên!]

Bình luận (0)

Để lại bình luận