Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tựa như cái hôn vừa rồi, rõ ràng cô nhìn thấy ham muốn mãnh liệt dưới đáy mắt anh. Nhưng cô không hiểu, vì sao anh lại phải kiềm chế bản thân mình?

Nếu thích thì hãy ở bên nhau.

Còn nếu không thích thì…

Ồ.

Cô chưa bao giờ nghĩ đến trường hợp này. Có lẽ trong tiềm thức của cô, Tống Đĩnh Ngôn đã sớm thuộc về cô, nhưng dù là thế, cô vẫn muốn nghe được lời khẳng định từ anh.

Với cô, đáp án này thực sự rất quan trọng.

Bàn tay nhỏ túm chặt không buông, Tống Đĩnh Ngôn nhìn về trước, cọ nhẹ lên dấu hôn đỏ trên xương quai xanh cô.

“Còn thắc mắc gì nữa không?”

Cô ngước mắt nhìn anh, đôi mắt rạng vẻ kích động phức tạp mà kiên định.

“Đêm nay em muốn ngủ ở đây…” Cô từ từ mở lời, rồi lại cuống quýt cụp mắt trước cái nhìn chăm chú của anh, tim đập thình thịch, thở sâu một chặp mới tỏ hết lòng, “Em muốn… ngủ cùng thầy… có được không?”

Căn phòng lặng ngắt như tờ.

Ngay khi cô toan mở miệng vì không chịu nổi bầu không khí này, người đàn ông cúi mình, chống hai tay ở hai bên sườn sô-pha, giam cô trong vòng tay. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, chân thành hỏi, “Em muốn thấy tôi mất khống chế đến vậy cơ à?”

Tô Anh cắn chặt môi, nhịp thở run rẩy hỗn loạn, “Thầy sẽ ư?”

Thầy sẽ mất khống chế vì em chứ?

“Vậy nguy hiểm lắm…” Anh nghiêng đầu cắn lên tai cô, tiếng cười như thấp tận đáy, “Nếu tôi mất khống chế thì sẽ làm hỏng em mất…”

***

Với người chưa từng yêu đương như Tô Anh, đó là lần đầu cô nhận được dấu hôn. Thế nên khi phát hiện ra trái dâu đỏ trong chiếc gương toàn thân, đầu óc cô nổ tung.

Vừa chạm vào nơi ấy, cô chẳng nghĩ được gì ngoài hơi thở đàn ông nóng bỏng phả lên cổ mình.

Cô bỏ qua sơ-mi, chọn mặc áo phông đen tuyền.

Song lúc khom lưng vẫn bị Bánh Bao Đậu tinh mắt trông thấy, cô nàng híp mắt, cười mập mờ, “Tối qua có vẻ kịch liệt đấy nhỉ…”

Tô Anh nóng mặt, kiên quyết phủ nhận, “Đừng nói quàng xiên.”

Bánh Bao Đậu rõ chẳng tin, vừa toan phản bác thì di động của Tô Anh reo lên. Cô cầm di động, tức khắc nhăn mặt, chuông reo vài chập mới bực bội nghe máy, xẵng giọng hỏi, “Làm sao?”

Đầu bên kia thẳng thừng, “Tân Viện về nước rồi, chắc hai ngày nữa sẽ tìm con.”

“Tìm tôi làm gì?” Tô Anh bật cười, lạnh lẽo mà thê lương, “Lại muốn tôi đi tiếp khách với mụ à?”

Bên kia thoáng im lặng rồi mở miệng với vẻ khó xử, “Tô Anh, con cũng biết…”

“Tôi biết, biết quá chứ.” Cô cười khẩy, “Kể từ lúc bước chân vào nhà họ Tô, tôi đã biết mình tồn tại vì điều gì rồi.”

Đoạn cô lắc đầu, “Tô Thế Niên, ông chẳng cần phải cố ra vẻ mình là một người cha tốt đâu, nếu năm đó ông không cứu ngoại thì ông tưởng rằng tôi sẽ cam tâm gọi ông một tiếng “bố” chắc?”

“Con trách bố, bố hiểu cả, là bố có lỗi với mẹ con…”

Tô Anh tức khắc xù lông, gằn giọng: “Ông không được phép nhắc tới mẹ tôi, Tô Thế Niên, ông không có tư cách đó!”

Có lẽ đã quen nói chuyện với Tô Anh từ lâu, người kia không biện giải gì, chỉ thở dài khe khẽ, “Vậy Tân Viện…”

Tô Anh hận không thể bóp nát di động, nói câu cuối cùng, “Ông nên cảm thấy may mắn vì đã từng cứu ngoại.”

Tô Thế Niên bỗng thấy nhẹ nhõm, cô nói như vậy đồng nghĩa với thỏa hiệp.

***

Mẹ của Tô Anh là một người phụ nữ Giang Nam tinh tế, dịu dàng và thanh lịch. Trong kí ức của cô, mẹ chưa bao giờ đỏ mặt tía tai với ai, cũng chẳng bao giờ quở trách cô, mười năm sống bên mẹ và ngoại ấy tựa như chuyện cổ tích.

Vắng bóng người cha không ảnh hưởng cuộc sống hạnh phúc của cô, trái lại, chính vì vậy mà mẹ và ngoại càng thương yêu cô hơn, cô cũng ngoan ngoãn không hỏi nhiều về bố.

Mãi đến năm cô mười tuổi, Tân Viện dẫn theo một nhóm người hùng hổ tìm đến, đập nhà phá cửa, ngoại đứng đó gào khóc trong bất lực, xin bọn họ dừng tay trong vô vọng.

Đến khi tan học về nhà, Tô Anh trông thấy mẹ quỳ sụp giữa sân, mái tóc luôn gọn gàng rối bù trên vai, chiếc sườn xám cắt may nhàu nhĩ rách toác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận