Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bảo bà tha thứ thật lòng, rõ là chuyện viển vông.

Khi Tô Anh bước vào nhà họ Tô, Tân Viện nói với bên ngoài rằng cô là con gái nuôi của mình, chỉ có người nhà họ Tô biết lai lịch thực sự của cô, cấp dưới của Tân Viện luôn gọi thẳng cô là con gái của kẻ thứ ba.

Cô không tin, không tin lời của bất kì ai nói ngoài mẹ, thế nên cô chẳng buồn để ý những người đó, dần dà hình thành nên tính cách lạnh nhạt, hờ hững với tất cả mọi người.

Năm mười lăm tuổi, Tô Anh trổ mã, duyên dáng yêu kiều, ai gặp cũng thấy cô đẹp không gì bằng. Từ đó, cô trở thành tấm thiệp xã giao của Tân Viện, tham gia biết bao bữa tiệc rượu cùng bà ta; cô không cần phải uống rượu, thậm chí còn chẳng cần ăn cơm, chỉ cần ngồi đó mỉm cười, dằn cơn buồn nôn xuống, mặc cho ánh mắt của những tên già ú càn quét cơ thể mình.

Chỉ cần dẫn theo Tô Anh, bất kể là vụ làm ăn lớn cỡ nào, Tân Viện cũng đàm phán suôn sẻ và thành công.

Với tính cách của Tô Anh, chẳng đời nào cô lại đồng ý làm loại chuyện này, song Tân Viện đê tiện lại lấy sức khỏe của bà ngoại ra để uy hiếp cô. Bà ngoại bị bệnh, không thể ngừng việc trị liệu cao cấp, một khi ngừng thì sinh mệnh của ngoại sẽ cạn kiệt.

Cô chỉ còn ngoại là người thân duy nhất trên đời, cô không đành lòng, cũng không nỡ để ngoại đi.

Năm thứ hai Tô Anh đến nhà họ Tô, Mộ Cẩn nhập viện vì trầm cảm nghiêm trọng. Một tháng sau, bà mặc bộ sườn xám bà yêu nhất, nuốt trọn một lọ thuốc ngủ, bình yên qua đời ở trên giường trong giấc chiêm bao.

Cho đến nay Tô Anh vẫn không hiểu vì sao mẹ lại muốn tự sát, bà thực sự chẳng vương vấn điều gì ư? Nhưng rõ ràng mẹ vẫn còn cô và ngoại, sao mẹ có thể vứt bỏ bà cháu cô mà đi như thế?

Thế nên bất kể thế nào, cô cũng không cho phép ngoại rời bỏ mình, chính bởi thế, mỗi khi đối mặt với lời uy hiếp của Tân Viện, cô đều sẽ thỏa hiệp. Nhưng dù chưa làm gì, cô vẫn thấy mình thật nhơ bẩn, như thể thứ cô bán đứng không phải cái vỏ ngoài, mà là linh hồn thuần khiết của bản thân.

Ngoại đi rồi, Tân Viện sang Mỹ, cô cũng có được hai năm yên bình. Nay bà ta đột nhiên trở lại, còn định chơi trò cũ, Tô Anh nghĩ, bà ta thật quá hão huyền.

***

Tân Viện nhanh chóng sai người đưa lễ phục xa xỉ và tấm thẻ ghi địa chỉ bữa tiệc đến.

Đúng giờ tiệc bắt đầu, Tô Anh ưu nhã mặc bộ váy dài, trang điểm tinh tế, xuất hiện trước cửa khách sạn xa hoa bậc nhất thành phố A. Khi cô đẩy cửa phòng bao ra, trong phòng đang hứng khởi trò chuyện.

Tân Viện là người đầu tiên phát hiện ra cô, vội vàng đứng dậy chào đón, dịu dàng trách: “Sao con đến muộn thế? Các chú các bác chờ con lâu lắm rồi này.”

Tô Anh lướt mắt, chẳng hề bất ngờ trước những đôi mắt sáng xanh của đám sói đói, có điều lạ cái là lần này còn có một người đàn ông trẻ tuổi mặc sơ-mi quần tây đơn giản, đeo kính gọng vàng nho nhã. Anh ta nhìn cô, trông có vẻ kinh ngạc.

Cô không nói chuyện, ngồi cách Tân Viện tương đối xa. Tân Viện tuy cực kỳ không vừa lòng, nhưng không tiện nổi cơn trước mắt bao người, thế là mặc cô ngồi đó.

Một người đàn ông trọc lốc cảm thán: “Không ngờ Giám đốc Tân lại có một cô con gái xinh xắn thế này, hôm nay được gặp cháu đúng là vinh hạnh…”

“Giám đốc Vu cứ đùa, con bé nhà tôi cái gì cũng tốt, khổ nỗi tính nó lại lạnh nhạt.” Bà ta nghiêng đầu nhìn về phía Tô Anh, nặng nề bảo: “Con còn không kính rượu xin lỗi bác Vu đi?”

Tô Anh nở nụ cười đẹp, mềm mại nói: “Con không uống được rượu.”

Tân Viện điên tiết nghiến răng, “Tô Anh…”

Người thanh niên mở miệng giải vây cho cô: “Nếu cô Tô không muốn uống thì Giám đốc Tân cần gì phải cưỡng cầu, nhà họ Vu chúng tôi xưa nay không thích làm khó người khác.”

Tân Viện dằn lửa giận xuống, ngượng ngùng cười làm lành: “Cậu Vu nói phải.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận