Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bà ta chẳng những không giận mà còn cười, “Tân Viện, em dạy dỗ cô bé này chẳng nên nết gì cả, nhà họ Tân chúng tôi đã dạy cháu về lễ nghĩa liêm sỉ như thế đấy à?”

Tô Anh chỉ muốn đi ngay khỏi đây, cô xoay người bước ra ngoài, song tay còn chưa chạm đến cửa thì đã có người đẩy cửa ra.

Cả đời này, có lẽ cô sẽ chẳng bao giờ quên được cảm giác khiếp sợ khi trông thấy người đứng đằng sau cánh cửa.

Người đàn ông mặc âu phục cắt may thẳng thớm, lúc này hẳn là nên ở bên nước Đức, thế mà lại xuất hiện ở nơi đây.

Tống Đĩnh Ngôn cũng hết sức kinh ngạc, “Tô Anh?”

Đầu óc Tô Anh nháy mắt trống rỗng, chẳng nghe lọt một chữ nào anh nói.

Bẵng đi vài giây, sau lưng lại vang lên âm thanh khiến người ta tâm phiền ý loạn, “Khéo thật, hai đứa làm quen đi, đây là con trai tôi, Tống Đĩnh Ngôn.”

Tô Anh không dám nhìn mặt anh, sợ bản thân sẽ sụp đổ ngay tức khắc.

“Tô Anh.” Người phụ nữ kia gọi cô, cất giọng bí hiểm, “Nói đúng ra thì, nó chính là…” đoạn gằn, “Anh-họ-cháu.”

Tô Anh bỗng bật cười tự giễu.

Anh họ?

Ha, vậy ư?

Cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh. Bất ngờ, mà lại trong dự đoán, trông anh chẳng có vẻ gì là kinh ngạc.

Hiển nhiên anh cũng biết điều này.

Biết thân phận của cô, và cả quan hệ giữa bọn họ.

Thế nên anh mới từng hỏi, “Nếu tôi là anh họ của em thì sao?”

Thế nên anh mới khi nóng khi lạnh, khi gần khi xa, giữ vững khoảng cách mập mờ với cô.

Cô thậm chí còn không dám nghĩ anh đã đánh giá những lần cô dụ dỗ anh, không màng liêm sỉ mà nhào đến, nghĩ mọi cách để lừa anh lên giường suốt mấy ngày nay bằng con mắt gì.

Hẳn là anh thấy nực cười lắm.

Chính cô còn thấy bản thân mình nực cười nữa là.

Bởi vì cô là con gái của kẻ thứ ba, thế nên có thể mặc sức tổn thương mà không chịu bất cứ trách nhiệm gì, thích thì thưởng cho miếng ngon miếng ngọt, rồi lại nhẹ nhàng đẩy cô vào đầm nước lạnh thấu xương như bây giờ.

Cô đã chẳng còn bận tâm đến việc anh biết chuyện này từ lúc nào, cảm giác nôn nao trào lên trong họng.

Tô Anh đẩy Tống Đĩnh Ngôn rồi toan bước ra ngoài, anh hoảng loạn kéo tay cô, “Tô Anh, em…”

Cô dằn cảm giác buồn nôn ghê tởm xuống, đáy mắt ánh lên tia sáng sắc lẻm, nở nụ cười lạnh lùng, gằn từng chữ qua kẽ răng, “Có thể thả tôi ra được không? Hả anh họ?”

Tống Đĩnh Ngôn thấy rõ nỗi oán hận trong mắt Tô Anh.

Trước mặt anh, cô thuần khiết như một tờ giấy trắng, từng nét bút đều là anh tự tay viết lên, sao anh có thể không nhận ra vẻ thê lương nơi đôi mắt ấy?

Ngập tràn thất vọng và căm ghét, phức tạp mà nặng nề, khiến anh luống cuống không thôi.

Tống Đĩnh Ngôn biết nếu bây giờ anh để cô đi, để cô khoác lên mình lớp vỏ bảo vệ dày dặn, anh sẽ là người đầu tiên bị cô chặn ở ngoài cánh cửa trái tim.

Anh lạnh lùng nhìn về phía sau cô.

Người cầm quyền hiện thời ở nhà họ Tân, người mẹ vĩ đại của anh, đang tao nhã ngồi trên chiếc ghế mà Tô Anh vừa ngồi, nở nụ cười rất mực ôn hòa, song chỉ mình anh hiểu hàm ý của nụ cười kia.

Bà ta biết, sớm hơn cả anh nghĩ.

Thế nên bà ta mới dễ dàng đồng ý với yêu cầu của anh, chỉ đòi anh về nước càng sớm càng tốt.

Cảnh tượng này giống hệt như những gì bà ta dự liệu, không ai giỏi trò làm con người ta suy sụp trong âm thầm hơn bà ta.

Tống Đĩnh Ngôn đứng sừng sững ở cửa, Tô Anh bực bội toan vùng thoát khỏi tay anh, lại bị anh nắm cổ tay kéo ra ngoài.

Anh sải bước vội vàng, đôi cao gót đế nhọn cô đi nện dồn dập lên đất, vang tiếng. Cô nhìn chằm chằm vào cái gáy tuấn tú của anh, nghiến răng giận dữ, “Tống Đĩnh Ngôn, anh buông tôi ra!”

Cô thoáng giãy giụa, anh nắm chặt thêm, như thể muốn bóp nát cổ tay mảnh khảnh của cô.

Đến trước một phòng bao không người, Tống Đĩnh Ngôn đá văng cửa phòng, kéo giật Tô Anh vào rồi khóa cửa. Tiếng khóa nặng nề hoàn toàn khơi dậy nỗi oán hận rối như mớ bòng bong trong cô, cô điên tiết vung tay, Tống Đĩnh Ngôn không tránh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận