Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đầu lưỡi nóng bỏng lướt qua khóe môi cô, anh cất giọng hàm lửa tình, “Tôi thích nghe em gọi tôi là thầy hơn.”

Cái ngứa ngáy bên môi khiến con tim cô tê dại, cô quay đầu có phần khó khăn, cười giễu, “Anh làm vậy có ý nghĩa gì không?”

Người đàn ông dừng lại.

“Hay thân mật với tôi sẽ khiến anh cảm thấy sướng?” Cô nhìn anh, môi đóng rồi lại mở, “Hả anh họ?”

Anh lạnh nhạt nhìn cô, bình bình hỏi, “Anh họ không cùng huyết thống cũng tính ư?”

Người con gái ở trong lòng run lên.

Anh biết. Quả nhiên anh biết tất cả.

Chỉ có mình cô bị anh tùy ý đùa bỡn như một con ngu.

Gương mặt trang điểm phơn phớt của cô đẹp nao lòng dưới ánh đèn trong trẻo, song cái lạnh nơi đáy mắt lại đang từ từ kết băng.

“Nếu cái anh muốn chỉ là làm tôi hết hi vọng thì anh cần gì phải tốn công diễn kịch, bảo người khác đến nhục nhã tôi chứ…” Tô Anh nhếch môi, “Tống Đĩnh Ngôn, nếu tôi sớm biết thân phận của anh, giữa chúng ta sẽ chỉ có đúng một loại quan hệ…” Cô ngẩng đầu, gằn từng chữ một, “Ấy là người, dưng, nước, lã.”

Rồi cô nói với giọng đanh thép: “Tôi sẽ thoát khỏi anh bằng bất cứ giá nào, càng xa càng tốt.”

Nếu cô sớm biết Tống Đĩnh Ngôn có dính líu đến nhà họ Tân, dù có thích anh đến mấy, cô cũng có thể kiềm chế bản thân mình.

Bởi vì đó là vùng cấm duy nhất của cô.

Tống Đĩnh Ngôn sa sầm, nhìn chằm chằm vào cô, âm trầm mở miệng, “Em hối hận à?“

Trong mắt Tống Đĩnh Ngôn thoáng vẻ phẫn nộ mà Tô Anh không hiểu, cô nghẹn họng, im bặt mất mấy giây.

“Bởi vì tôi là người của nhà họ Tân nên em hối hận vì đã gặp tôi ư?”

Cô ngẩng đầu, đáp chẳng do dự, “Phải.”

Anh bỗng bật cười ngả ngớn, rủ rỉ bên tai cô, “Ngoan, rút lại câu ấy đi…”

Giọng anh kì lạ đến sởn gai ốc, cô rùng mình, tim đập mạnh hơn.

“Nhé?” Âm đuôi nhẹ bỗng truyền vào tai cô, khiến cả người cô tê dại.

“Còn lâu!” Cô nổi giận, giận anh, cũng giận mình vì không kìm lòng nổi, gắt lên: “Anh đừng hòng bỡn cợt được tôi nữa!”

“Bỡn cợt sao?” Anh cười, cảm thấy từ này có phần mới mẻ, bàn tay to ôm thắt lưng cô, kéo cô vào lòng, ép cơ thể mềm mại của cô sát vào mình. Người anh nóng rực, cái nóng nhanh chóng thẩm thấu vào làn da nhạy cảm của người con gái, khiến bắp đùi cô mềm nhũn, bị anh ôm càng thêm chặt.

Tống Đĩnh Ngôn cụp mắt, tìm được dấu hôn nhợt nhạt trên xương đòn của Tô Anh. Anh đặt môi lên đó rồi trườn dần lên, in một nụ hôn khẽ lên cần cổ thon dài, cuối cùng dừng trên bầu ngực mềm lóng lánh ánh ngọc trai, há miệng ngậm vào, day cắn, khiến người con gái buột miệng rên rỉ.

Anh vừa lòng buông cô ra, quyến luyến liếm nhẹ, kề tai cô hỏi: “Có phải chỉ khi tôi bỡn cợt đến cùng thì em mới chịu ngoan không?”

Cô kinh hãi đẩy mạnh anh ra, lần này anh không cố giữ mà để mặc cô lanh lẹ thoát khỏi mình như chú mèo nhỏ.

Cô lao về cửa, nắm chặt tay cầm, ma xui quỷ khiến thế nào mà lại quay đầu nhìn anh.

Anh tựa lên bàn ăn, đôi mắt sâu hun hút chăm chú nhìn cô. Ánh mắt ấy khiến con tim cô loạn nhịp, ổ khóa như biết cô đang bồn chồn, đôi tay run rẩy mở cửa mãi không ra.

Người đàn ông thong thả bước đến, kéo khóa mộng giúp cô, cùng lúc tiếng khóa mở vang lên, cô mở toang cửa chạy như trối chết.

vreznoj-zamok-dlya-dveri-osobennosti-vybora-i-montazha-1

Tô Anh không xác định được phương hướng, chạy bừa về một phía. Tiếng giày cao gót nện lên sàn càng lúc càng dồn dập, cô thậm chí không biết rốt cuộc mình đang hoảng loạn vì điều gì, chỉ một lòng muốn thoát khỏi nơi đây.

Di động rung liên hồi, cô rút ra xem, thấy là Tân Viện gọi thì vô thức ngắt máy. Vừa ngẩng đầu, cô bắt gặp bóng người thướt tha kia đang đứng cách đó không xa, cau mày cầm chặt di động.

Cô quay ngoắt lại, va phải người phía sau.

“Thành thật xin lỗi.”

Người nọ gọi, “Cô Tô.”

Tô Anh từ từ ngước mắt, khi thấy rõ người kia là ai, cô lùi về sau như một phản xạ có điều kiện: “Là anh à.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận