Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Là người đàn ông trẻ tuổi trong phòng bao ban nãy.

Người kia để ý đến cử chỉ xa cách của cô, lại liếc làn tóc hơi rối, đôi mắt sau cặp kính ánh lên nét cười: “Cần tôi giúp gì không?”

Cô lạnh nhạt khước từ: “Không.”

Anh ta chẳng bận tâm đến vẻ kiêu ngạo của cô: “Tôi đưa cô ra ngoài nhé.”

Tô Anh đứng bất động.

Anh ta quả quyết khoác chiếc áo trong tay lên người cô, chặn lời trước khi cô kịp mở miệng từ chối: “Giờ cô còn lựa chọn nào khác à?”

Tô Anh thoáng ngạc nhiên, song giọng nói the thé của Tân Viện như gần kề bên tai. Cô nôn nóng rối bời, thực sự không muốn chạm mặt bà ta, thế nên dù có vẻ khó chịu, cuối cùng cô không từ chối, trái lại đi theo người đàn ông kia.

***

Khi Tống Đĩnh Ngôn mở cửa phòng bao, trong căn phòng rộng lớn chỉ còn đúng một người, thấy anh vào, người đó cũng chẳng hề kinh ngạc, “Ngồi đi.”

Đúng như anh dự đoán, bà ta quả thật đang đợi anh.

“Thôi.” Anh lạnh lùng nói, “Con tới đây không phải để ôn chuyện với mẹ.”

“Đương nhiên con đến đây không phải để ôn chuyện với mẹ.” Tân Dật đứng lên, gương mặt được chăm sóc căng mịn, khi cười vẫn tao nhã gợi cảm, “Con dành hết thời gian để dính lấy con lẳng lơ kia rồi, sao còn nhớ được thân phận của mình nữa.”

Anh bực mình nhíu mày, lửa giận bùng lên vì câu nói bâng quơ của bà ta.

“Ồ, giận đấy à?” Tân Dật tỏ vẻ ngạc nhiên, rồi sau đó vờ thở dài, “Mẹ tồi quá đi mất, con trai nuôi nấng bao năm lại lên mặt với mẹ vì một đứa con gái như vậy.”

“Tống Đĩnh Ngôn, con làm mẹ bất ngờ quá.”

Giọng điệu quái ác này anh đã nghe rất nhiều năm, đã sớm trở nên quen thuộc. Song người con gái mà trước nay anh cẩn thận che chở, chỉ sợ làm cô tổn thương thì rất mực tự trọng, mẫn cảm mà lại hay nghĩ nhiều, thế nên nghĩ đến cảnh bà ta nói những câu càng thêm khắc nghiệt, khinh khỉnh để kích thích Tô Anh trước khi anh có mặt, anh chỉ muốn hủy diệt bất cứ thứ gì, bất cứ người nào có thể xúc phạm đến cô.

Anh hỏi thẳng: “Ký tên là giả, lừa con về mới là mục đích của mẹ đúng không?”

“Mẹ chỉ tò mò thôi.” Tân Dật tựa hờ trên bệ cửa sổ, nhấp một ngụm rượu vang đỏ, dịu dàng hỏi, “Mẹ muốn xem có phải đầu óc con có vấn đề hay không, loại con gái có thân phận như vậy cũng đáng để con từ bỏ nhiều thế sao?”

“Trước có Tân Viện, sau thì có con, không ngờ con bé đấy lại ghê gớm thế, ngoắc tay một cái là hai người mất hết cả hồn vía.”

Đôi mắt anh lạnh xuống, từ từ bước về phía bà ta, dừng khi chỉ còn cách bà ta một mét.

“Đừng động vào cô ấy.” Anh gằn từng chữ một như cảnh cáo, đôi mắt ánh lên vẻ hung ác, “Trừ phi mẹ muốn cá chết rách lưới.”

“Tống Đĩnh Ngôn!” Bà ta cao giọng, gương mặt nháy mắt vặn vẹo, “Con dám…”

“Có gì mà con không dám.” Anh nhếch môi cười mỉa, “Mẹ quên là con họ Tống à?”

Trút bỏ vỏ ngoài ưu nhã, Tân Dật chân chính cũng chỉ là một kẻ hèn chanh chua, vì giữ được danh tiếng của nhà họ Tân mà không từ thủ đoạn dơ bẩn nào để đạt được mục đích.

Bà ta như nổi giận vì Tống Đĩnh Ngôn, hít sâu nhiều lần mới kiềm chế được cảm xúc. Vô tình nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt bỗng lóe sáng, bà ta như phát hiện ra chuyện gì ghê gớm lắm, lại quay đầu nhìn Tống Đĩnh Ngôn, ấn đường vương ý đùa, “Đến cả con trai nhà họ Vu đều có thể dễ dàng nắm được, quả không phụ cái danh hoa tiếp khách số một.”

Tống Đĩnh Ngôn nhìn theo ánh mắt của bà ta, liếc một cái là thấy ngay người con gái đang bọc trong áo vét-tông nam, đang cúi đầu kéo mép váy, sau đó bước lên một chiếc Maybach màu đen.

“Mẹ sắp xếp à?” Tống Đĩnh Ngôn trầm giọng hỏi.

“Mẹ làm gì có bản lĩnh ấy.” Tân Dật uống cạn ly rượu, cười cười, “Con đừng quên, từ năm mười lăm tuổi nó đã cùng Tân Viện tham gia những bữa tiệc rượu, không biết đã có bao nhiêu lão già trắng trợn hỏi giá nó đâu. Thứ điếm công cộng này mà con cũng…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận