Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Rầm!” Chiếc ghế bên cạnh bà ta bị Tống Đĩnh Ngôn sút bay. Anh gần như bạo nộ, nhìn bà ta chằm chằm, “Mẹ thử nói thêm một từ nữa xem…”

Tân Dật run rẩy, ly rượu rơi xuống, vỡ choang trên đất, bà ta sợ hãi, tiếng nói như bị b

Đây là con trai của bà ta, cho dù hai mẹ con không gần gũi, song con trai chưa bao giờ nhìn bà ta với ánh mắt như vậy.

Trước nay Tống Đĩnh Ngôn là người dịu dàng kín đáo, không ham sắc dục. Bạn vĩnh viễn không thể đoán ra người này nghĩ gì, cũng chính vì thế nên ham muốn khống chế biến thái của bà ta mới bị kích thích, chỉ hận không thể khống chế tất thảy mọi thứ của con.

Sau khi trưởng thành, con trai càng thêm lạnh lùng, trong cuộc sống cá nhân hay trong công việc đều không để lộ sơ hở, bà ta không tìm được điểm đột phá.

Lúc này đây, con trai lại giận điên lên vì một đứa con gái, điều này thực sự khiến bà ta kinh hãi. Nhưng đồng thời bà ta cũng có thể xác minh rằng, điểm yếu mà bà ta khổ sở kiếm tìm bấy lâu nay của Tống Đĩnh Ngôn chính là con bé này.

Dưới bóng hoàng hôn rực cháy, một chiếc Maybach đen mới tinh luồn lách giữa dòng xe cộ. Tô Anh ngồi bên ghế lái phụ bứt rứt, không biết phải nói gì, đành đưa mắt ngắm cảnh đêm bên ngoài cửa sổ.

Mười phút trước.

Khi Tô Anh trả lại áo khoác cho người đàn ông kia, anh ta nâng tay ngăn cô, nói, “Để tôi đưa cô về.”

“Không phải phiền phức vậy đâu.” Lần này cô từ chối rất nhanh, “Tôi tự bắt xe về được.”

Anh ta nhìn quanh quất, cười hỏi: “Muộn thế này rồi làm gì còn xe nữa?”

Cô thờ ơ rút di động ra, vừa định gọi taxi thì anh ta giật đồ, ngắt máy, nhét lại di động vào tay cô rồi lập tức mở cửa ghế lái phụ, động tác trôi chảy có phần độc đoán: “Tôi đưa cô về.”

Tô Anh cảm thấy người đàn ông này rõ là lạ, nhưng trời đang tối dần, quả thật khó mà tìm được taxi trong một thời gian ngắn, cô ngẫm nghĩ, cuối cùng miễn cưỡng lên tạm xe của anh ta.

Trong xe.

Người đàn ông nghiêng đầu hỏi, “Không quen à?”

Tô Anh lấy làm khó hiểu, quay đầu tỏ vẻ nghi hoặc.

Anh ta đoán trúng vấn đề: “Không quen ngồi xe người lạ à?”

Cô sửng sốt, thoáng suy nghĩ rồi đáp, “Tôi biết anh họ Vu.”

Người đàn ông mỉm cười, hắng giọng: “Xin được chính thức giới thiệu, kẻ hèn họ Vu, tên chỉ có một chữ Kiêu.”

“Ồ.” Cô bình bình đáp.

“Phản ứng của cô làm tôi thất vọng quá.” Dường như Vu Kiêu đang rất vui, giọng anh ta khấp khởi, “Xem ra cô không mấy hứng thú với tôi thì phải.”

Tô Anh mím môi, vốn không định trả lời, nhưng sức ép nặng nề từ đôi mắt kia buộc cô phải mở miệng: “Anh rất được.”

Anh ta đùa: “Cô có thể qua loa hơn nữa không?”

“Thế tôi nên nói gì đây?” Tô Anh nghe vậy chẳng giận: “Tôi với anh vốn không quen không biết, sau này chúng ta cũng sẽ không gặp lại, tôi phải tâng bốc ngợi ca anh thì anh mới chịu thôi à?”

Vu Kiêu thầm xao động, cô nàng đanh đá này, chỉ nói hai câu thôi cũng có thể sặc chết người.

Thấy cô lộ vẻ mất kiên nhẫn, như thể anh ta mà nói thêm câu nào thì cô sẽ xuống xe ngay, anh ta rời mắt, nghiêm túc lái xe.

Có những việc không thể nóng lòng, cứ tà tà khéo khi còn thú hơn.

Sự im lặng lại một lần nữa bao trùm khoang xe.

Tô Anh tựa đầu vào cửa kính, gương mặt điển trai quá mức của Tống Đĩnh Ngôn bất giác thoảng qua trước mắt cô.

Cô thầm cười khẩy.

Tên bịp. Anh chính là một tên đại bịp.

Cả nhà họ Tân bọn họ đều là những con quỷ ăn tươi nuốt sống người.

Sau này cô sẽ không tin bất cứ một lời nào anh nói, cô sẽ nhanh chóng chuyển nhà, chuyển trường. Cô muốn rời khỏi anh càng sớm càng tốt, không để bản thân có thêm một cơ hội sa chân nào nữa.

“Kít ——!”

Tiếng phanh gấp chợt rít lên, Tô Anh đổ nhào về trước chừng hai giây mới dừng.

Là Vu Kiêu đột ngột thắng xe.

Bình luận (0)

Để lại bình luận