Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cô không sao chứ?” Anh ta quan tâm hỏi han.

Tô Anh trấn tĩnh, lắc đầu, “Không vấn đề gì.”

“Tự dưng có xe cản đằng trước, chẳng biết có phải là…”

Nửa câu sau của anh ta không lọt được vào tai Tô Anh, đầu óc cô bỗng trống rỗng, bởi vì người bước xuống từ chiếc xe kia.

Anh đóng sầm cửa rồi tiến về phía này, trong bóng đêm, anh toát ra vẻ hung ác lạnh thấu xương, khiến tim Tô Anh đập thình thịch. Cô ngơ ngác nhìn anh mở bật cửa ghế lái phụ, anh hơi cúi mình, trông không rõ vẻ mặt, song giọng chất chứa cơn giận đè nén: “Xuống xe.”

Vu Kiêu thấy thế, lại nhìn Tô Anh đỏ mày đỏ mặt, thế là hiểu ngay tức thì.

Anh ta biết Tống Đĩnh Ngôn, ba đời nhà họ Tống đều làm chính trị, về cơ bản, nhà họ Tống nắm quyền kiểm soát toàn bộ hệ thống chính trị của thành phố A, chỉ cần là người sống ở thành phố A, bất kể ô dù cứng cỡ nào cũng phải kiêng nể nhà họ Tống.

Tống Đĩnh Ngôn nhìn người con gái đang rúc trong áo của gã đàn ông khác chằm chằm, ánh mắt lạnh căm.

“Em tự xuống hay cần tôi phải kéo xuống?”

Tô Anh cúi đầu, chỉ để lộ bờ môi đang cắn chặt dưới cái mũi nhỏ xinh.

Vu Kiêu cân nhắc một hồi rồi mở miệng: “Cô Tô…”

Vài giây sau, Tô Anh dứt khoát cởi dây an toàn, đặt trả áo khoác lên ghế lúc xuống xe, buồn bực nói: “Cảm ơn anh.”

Vu Kiêu còn chưa kịp bảo không cần khách sáo thì thấy người con gái giận dỗi đẩy Tống Đĩnh Ngôn ra, song còn chưa chạy được mấy bước đã bị anh ta bắt kịp và bế ngang người, vừa đi vừa giữ cơ thể đang vẫy vùng của cô, mở cửa ghế phụ rồi đẩy cô vào.

“Ngồi yên.” Tống Đĩnh Ngôn trầm giọng cảnh cáo cô, “Trừ khi em muốn anh giết thằng kia ngay bây giờ…”

Tô Anh kinh ngạc trợn mắt, đến khi người đàn ông cài xong dây an toàn cho cô, cô mới run rẩy nặn ra mấy chữ: “Anh điên rồi.”

Người đàn ông cười mơ hồ: “Điên từ lâu rồi.”

Dọc đường, người đàn ông im hơi lặng tiếng, Tô Anh bị giam giữ vừa bực vừa tủi, xen lẫn vài phần khiếp sợ. Trong xe yên tĩnh, cô có thể nghe được tiếng hít thở nặng nề của anh. Anh đang gắng dằn cảm xúc lại.

Cô chợt nhớ đến điều anh từng nói: “Nếu tôi mất kiểm soát thì sẽ làm hỏng em mất.”

Anh không dọa cô, mà hoàn toàn nghiêm túc.

Xe lái vào một khu biệt thự, dừng trước một căn trong số đó. Cô hãy còn chìm trong nỗi sợ, dây an toàn bị cởi rồi, cô được ôm vào lòng anh. Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, cô mới muộn màng bật thốt tiếng kêu hãi hùng.

“—— Buông tôi ra!”

Anh cười, cúi đầu hôn lên tóc cô, yêu chiều là thế, mà giọng lại trầm đáng sợ, “Giờ mới nói thì muộn quá rồi.”

Cô vùng vẫy cuồng loạn trong lòng anh, sợ hãi đỏ bừng mắt, “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Anh không đáp, một tay mở khóa mã, sau đó lập tức ôm cô lên tầng hai.

Quang cảnh xa lạ mà quạnh quẽ, bốn phía là sự im lìm chết chóc, trong phòng tối tăm, không một tia sáng, Tô Anh thấy hãi hùng như đang cheo leo bên vách đá, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Tống Đĩnh Ngôn thô bạo đá văng cửa một căn phòng, quẳng Tô Anh lên một chiếc giường mềm, cô vừa bật nảy mình thì anh lập tức chồm đến ngăn.

Áo vest đen bị anh cởi ra rồi ném sang một bên, anh lười biếng tháo cà vạt, kéo tuột nó xuống, sau đó tóm hai tay cô, thô bạo quấn cà vạt quanh đó rồi buộc chặt lên đầu giường.

Nhận thấy ý đồ của anh, cô hoảng sợ vùng vẫy.

“Đừng phản kháng…” Giọng anh khàn khàn mê hồn, dịu xuống, nói như dỗ dành, “Anh không muốn làm đau em.”

Nhận thấy điều sắp xảy ra, cô bật khóc vì sợ, “—— Tống Đĩnh Ngôn!”

Đôi tay cô bị anh giam cầm, “tách”, anh bật đèn đầu giường lên. Trong ánh sáng lờ mờ, cô vẫn có thể nhìn rõ gương mặt anh.

Bấy giờ cô hoàn toàn ngây người.

Gương mặt của Tống Đĩnh Ngôn vẫn rất mực dịu dàng, song đôi mắt anh lại ánh lên vẻ dữ tợn khiếp vía.

Bình luận (0)

Để lại bình luận