Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đàn ông hài lòng cảm nhận cơ thể đang rung động của cô, khẽ cười hỏi: “Em không muốn thật sao?”

Tô Anh phiền muộn, người đàn ông này đúng là một tên ác quỷ. Gì mà ôn hòa, lạnh nhạt, bình tĩnh chứ, bỏ chiếc mặt nạ kia đi rồi, anh đích thị là một tên biến thái!

“Anh thả tôi ra đi…” Cô tội nghiệp cầu xin anh.

Tống Đĩnh Ngôn ngẩng đầu, lướt qua đôi tay đang bị giam cầm của cô, “Còn chưa phải lúc.” Anh nói.

Cô hé môi toan nói chuyện, ngay giây sau bật thốt thành tiếng: “—— Đừng chạm vào đó!”

“Đừng chạm vào đâu cơ?” Ngón tay anh chạy dọc theo chiếc quần lót chữ T, luồn sâu vào rãnh mông cong vút, ác liệt ấn lên cửa mình nhạy cảm, nghe cô hít sâu một hơi, rồi men theo mật dịch ướt át, chạm vào hai cánh hoa mềm màu hồng nhạt.

Anh kéo nhẹ chiếc quần, mật dịch trào ra.

“Ướt quá.” Anh mở miệng, giọng trầm khàn.

Giọng nói gợi cảm của anh khiến Tô Anh không khỏi rùng mình, càng không cần nói đến mật huyệt đã ướt dầm dề trước những ngón đòn trêu ghẹo đầy kỹ xảo của anh.

Kiểu sỉ nhục bằng cách thay đổi phương thức vần vò mà không hiếp không giết này khiến con tim cô mờ mịt.

Cơ thể trống rỗng tột độ, song cô lại không muốn hạ mình cầu xin.

Cô không còn là Tô Anh của trước kia nữa, cô của hiện tại tuyệt đối không thể ngu ngốc nhào lên, trần trụi biểu đạt dục vọng của chính mình.

Tống Đĩnh Ngôn cũng hiểu rằng cô sợ bị tổn thương thêm một lần nữa, thế nên cô khóa chặt mọi tình cảm dành cho anh.

Anh không thể vội vàng, chỉ có thể từ từ mở ra cánh cửa trái tim đang đóng chặt kia. Ở ngay chỗ này, ở ngay nơi ướt mềm mà bàn tay anh đang mặc sức xoa nắn.

Đây là cánh cửa của trái tim cô.

Anh ngẩng đầu cắn lên bờ vai nhỏ yếu của cô rồi cắn hơi mạnh, in một vết răng nhạt nhòa. Mắt cô rơm rớm vì đau, cắn răng dằn dòng lệ xuống.

“Em muốn gì?” Giọng anh gần sát bên tai, trầm thấp mà mê hồn, “Nói cho anh nghe, anh sẽ cho em tất cả.”

Muôn vàn suy nghĩ ùa lên, Tô Anh gần như sụp đổ, hơi thở nặng nề: “—— Anh đừng ép tôi.”

Anh đè ngón tay lên nhụy hoa đã đắm mình trong mật dịch tự bao giờ, cường thế cắm vào trong, gần như cùng lúc đó, Tô Anh bỗng bật khóc thành tiếng.

Tựa như tủi hờn, lại như đang trút bỏ cảm xúc tích lũy bấy lâu nay.

“Anh bắt nạt tôi…”

Cuối cùng anh cũng chờ được đến thời khắc này.

Tống Đĩnh Ngôn lẳng lặng rút ngón tay ra, duỗi tay ôm cơ thể yếu đuối của Tô Anh vào lòng. Nước mắt cô tuôn như mưa, nháy mắt thấm ướt chiếc gối, cô nức nở nói: “Tôi chỉ là thích anh thôi, tôi đã làm gì sai chứ, nếu anh không thích tôi thì cứ nói thẳng, Tô Anh tôi cũng sẽ không mặt dày mày dạn quấn lấy anh.”

“Nhưng anh không thể làm như vậy, đã tìm người nhục nhã tôi rồi lại còn trói tôi vào giường…”

“Anh không thể ỷ vào tình cảm của tôi mà bắt nạt tôi như vậy.” Cô càng nói càng bực, “Anh họ cái chó gì chứ, anh rõ ràng là tên quỷ tra tấn người.”

Tống Đĩnh Ngôn buồn cười, duỗi tay cởi trói cho cô, cô chẳng còn hơi sức đâu mà đẩy anh ra, lại bị anh ôm siết vào lòng.

“Anh xin lỗi.” Anh dịu dàng hôn lên giọt lệ đọng trên khóe mắt cô, “Anh bực phát điên lên được, bởi vì em bị một thằng khác dẫn đi.”

Rồi anh tiếp tục: “Anh không nên giấu thân phận của mình, càng không nên khiến em phải rơi vào tình cảnh như vậy.”

Tô Anh sửng sốt, ngước nhìn anh qua hàng lệ mông lung, anh cúi xuống hôn lên chóp mũi đỏ bừng của cô: “Cho anh ít thời gian, anh sẽ xử lý mọi chuyện, việc duy nhất em cần làm là tin anh.”

Cô hờn dỗi hầm hừ, “Không cho đấy.”

“Không à?” Anh từ tốn mở miệng, bàn tay mải mê mơn trớn vòng eo cô, gần như không dùng bất cứ kỹ xảo nào mà vẫn khiến cô mềm nhũn, xương cốt như nhũn ra mà dán sát vào lòng anh.

“Vừa rồi là anh sai.” Anh dịu dàng hỏi, “Giờ anh để em chọn, có muốn tiếp tục không nào?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận