Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chạy cái gì mà chạy?” Anh dịu dàng hỏi.

Cô xoay người, ai oán mở miệng: “Anh đừng tưởng anh ăn được em rồi thì em sẽ thừa nhận thân phận của anh.”

“Thân phận gì cơ?”

Tô Anh nghiêng đầu không đáp.

Người đàn ông ôm cô vào lòng, cô vùng không ra, dứt khoát không phản kháng.

“Em có chấp nhận hay không thì đó vẫn là sự thật.” Giọng anh truyền đến từ trên đỉnh đầu, anh nói, “Vả lại dù chúng ta thực sự có quan hệ huyết thống, anh vẫn sẽ đưa em đến đây và làm điều tương tự.”

“Em không thoát được, mà anh cũng sẽ không bỏ qua cho em.” Anh cúi đầu, nhìn vào mắt cô, “Hiểu không?”

Trong đôi mắt anh chứa đựng ẩn ý mà cô không thể hiểu, cô cũng không hiểu lời anh nói, thật lâu sau, cô mới bối rối gật đầu.

Người đàn ông sờ đầu cô, khóe môi vương ý cười, “Đến lớp chẳng nghiêm túc nghe giảng, không ngờ cũng không ngốc lắm.”

Tô Anh bất mãn gạt tay anh, lại bị anh thuận thế nắm chặt tay, kề bên môi hôn khẽ, cặp mắt đen nhánh nhìn cô chằm chằm, ham muốn dần cháy lên.

Anh ôm cô, ấn cô trên giường, người con gái vô thức chống mũi chân lên eo anh, từ chối bước tiếp theo, anh cười bắt lấy bàn chân tác quái, vòng chân cô ra sau lưng, dẫn dắt cô quấn chân quanh eo mình.

Anh tao nhã gỡ bỏ trói buộc cuối cùng của cô, vật thô to bành trướng vội vã cọ lên nhụy hoa hơi sưng, mật dịch róc rách chảy ra, chỉ vài phen đưa đẩy nhẹ nhàng, phần đầu đã thấm đẫm chất lỏng.

Cô sợ đau, đôi mày cau chặt, đầu ngón tay sắc nhọn cào tay anh.

Tống Đĩnh Ngôn cúi đầu hôn lên môi cô, nhẹ mút vùng thịt mềm ở sau tai. Giọng anh ngọt lịm, làm say lòng người: “Đừng sợ, anh sẽ nhẹ nhàng.”

Giây tiếp theo, vật nóng bỏng lao thẳng vào tận gốc, cô đau đớn cắn môi rên lên, bật ra khóc nức nở: “—— Tên lừa đảo!”

Ngày hôm sau.

Khi Tô Anh từ từ tỉnh giấc thì đã là buổi chiều. Cô mơ màng lần mò hơi thở bên người, song chẳng tìm thấy gì ngoài chiếc ga lụa lạnh ngắt. Cô lập tức tỉnh táo, bật mình ngồi dậy, đôi mắt đen tức khắc đối diện với người đàn ông đang ngồi trên sô pha.

Anh ăn mặc chỉnh tề, dáng ngồi tao nhã, lại có phần lười biếng thờ ơ, sơ-mi đen cài khuy vàng, tay áo hơi cuộn, để lộ cánh tay trắng rắn rỏi, hai cúc trên mở phanh phơi bày lồng ngực cường tráng, có thể loáng thoáng trông thấy dấu hôn mà người nào đó để lại.

Thấy cô thức giấc, anh không vội đứng dậy, nhếch môi cười như có như không, dịu dàng nhìn cô chăm chú.

Cô cảm thấy mình bị dụ, len lén nhìn sang nơi khác, ấy vậy mà vẫn lưỡi đắng miệng khô tột độ.

“Tỉnh rồi à?” Cuối cùng anh cũng đứng dậy, chậm rãi bước lại gần cô.

Tô Anh thường thấy hơi khó chịu sau khi ngủ dậy, không nói lời nào, kéo chăn mải miết bọc kín mình.

Giường lún xuống, người đàn ông quàng tay qua vai cô, dễ dàng ôm cô vào lòng, hương thông độc đáo trên người anh hòa vào cơ thể cô từng chút một, khiến cô nháy mắt mềm nhũn. Cô mở miệng, giọng thiếu kiên nhẫn: “Anh cố ý à?”

“Hả?”

“Biết em tự chủ kém…” Cô ngẩng đầu, há miệng cắn cằm anh, “… mà còn cố ý dụ dỗ em.”

Người đàn ông cười không đáp, ngón tay chạm vào mép chăn lông, nhẹ nhàng kéo xuống, tựa như đang mở một món quà ưa thích, ánh mắt lạnh nhạt từ từ rực lên ham muốn.

Đến khi Tô Anh bừng tỉnh, cô mới nhận ra nửa người trên đã bị lột trần, bờ vai mảnh khảnh, cặp đào mềm trắng hoàn toàn phơi bày, dấu hôn trước ngực khi mờ khi đậm, sắc xuân phơi phới.

Cái lạnh ùa vào, cô rụt cổ, bất giác rúc vào lòng anh.

Tiếng hít thở bên tai càng thêm rõ ràng, nặng nề mà đè nén, cô vừa ngẩng đầu thì tức khắc bị người đàn ông hung ác khóa môi. Lưỡi anh mạnh mẽ lùa vào, người con gái lại đẩy ngực anh: “Ưm… Em còn chưa… hưm… đánh răng…”

Anh thoáng buông cô: “Có sao đâu.”

Đang muốn đẩy nụ hôn thêm sâu thì người con gái đã nhanh nhẹn trượt khỏi lòng anh, làn da nhẵn nhụi mà lướt qua ngón tay anh, đến khi anh hoàn hồn, cô đã quấn theo nửa chiếc chăn trốn xuống cuối giường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận