Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh biết em không cần.” Anh dịu dàng bảo: “Anh cũng biết em không muốn dùng tiền của bọn họ.”

Anh nói, như một lẽ hiển nhiên, “Vậy thì dùng của anh đi.”

Tô Anh sửng sốt, bọn họ mà anh nói chính là Tô Thế Niên và Tân Viện.

Song cô vẫn khước từ, “—— Em không thể nhận được.”

“Ngoan, nghe anh.” Anh thầm thì dỗ dành, “Chiều nay anh có việc cần xử lý, không thể tới đón em ngay, em đi mua sắm cùng bạn rồi tối gọi cho anh nhé.”

Anh nhìn cô, ánh mắt dịu dàng như muốn tan chảy, “Anh sẽ đến đón em về nhà.”

Hai chữ “về nhà” chạm tới tận đáy lòng Tô Anh, tim cô mềm nhũn, trong đầu phủ kín bong bóng màu hồng, cầm chặt tấm thẻ, quên cả từ chối.

“Ừm…. Mật khẩu là gì thế ạ?”

“Sinh nhật em.”

“Ồ.” Cô vờ bình tĩnh đáp, ngay sau đó cười thành tiếng, tinh quái nhìn anh, “Thầy Tống, thầy đang công khai bao nuôi học sinh đấy à?”

Người đàn ông nghiêm túc uốn nắn lời cô, “Anh chỉ bao nuôi mình em thôi.”

Tình nồng trong mắt anh sâu đậm mà nóng bỏng, khiến cô chẳng dám nhìn lâu.

Thành thật mà nói, cho đến tận bây giờ, cô vẫn cảm thấy tất cả không chân thực, ví như chuyện anh là anh họ trên danh nghĩa của cô, ví như chuyện bọn họ đã lên giường, hơn nữa còn làm rất nhiều lần, lại ví như quan hệ giữa cả hai cứ thế được xác định, cho dù chẳng ai trong hai người mở lời.

Cô có biết bao câu hỏi trong lòng, song cứ hễ muốn hỏi là lại nhớ đến lời anh từng nói.

“Hãy cho anh chút thời gian, anh sẽ xử lý mọi chuyện, việc duy nhất em cần làm là tin tưởng anh.”

Lạ ở chỗ, tin anh như thể đã trở thành một bản năng trong cô.

Cô sẵn sàng cho anh thời gian, đợi câu trả lời của anh.

Huống hồ, cho dù anh thực sự lừa cô thì thế nào? Cô đã tự nguyện bước lên con thuyền này, kết quả đã không còn quan trọng nữa.

Thiêu thân lao đầu vào lửa, cho dù hoang đường đến đâu cũng vẫn sẽ có được vài giây bùng cháy tự do.

Cô muốn có được chùm sáng ấy, để chứng minh mình còn tồn tại.

Tô Anh cất tấm thẻ, xoay người định xuống xe, lại phát hiện cửa xe vẫn khóa như cũ. Cô ngờ vực, “Thầy ơi?”

“Cứ thế mà đi hả?” Người đàn ông nhướng mày, có phần bất mãn, “Em không có gì muốn bày tỏ với người tài trợ à?”

Cô cong môi cười ngọt, phối hợp in một nụ hôn lên môi anh, ngay lúc lùi về, anh giữ chặt đầu cô, nhoài nửa người sang, ghì cô lên ghế mà hôn ngấu nghiến, như muốn nuốt cô vào bụng.

Đợi đến khi cô đỏ mặt xuống xe, cả người lâng lâng, bắp chân mềm nhũn.

Xe rời đi một lúc rồi, cô vẫn mơ màng chôn chân tại chỗ, nhớ lại tất thảy những lời thả thính anh lúc trước, tự đáy lòng cảm thán bản thân không biết tự lượng sức mình.

Rốt cuộc cô đã khiêu khích một người đàn ông như thế nào vậy?

***

Sau khi tiết học buổi chiều kết thúc, Tô Anh và Bánh Bao Đậu sóng vai bước ra khỏi khu phòng học, bất ngờ chạm mặt nhóm thành viên của câu lạc bộ kịch nói. Người đi đầu là Từ Lộc, cô ta kéo một chiếc vali lớn, mặt lạnh như sương, người bên cạnh liến thoắng không ngừng, như đang ra sức an ủi cô ta.

“Từ Lộc bị làm sao thế nào?” Bánh Bao Đậu nhích lại hỏi.

“Chẳng biết.” Tô Anh thờ ơ, “Mình đi đi.”

Bánh Bao Đậu tò mò liếc thoáng qua, nhỏ giọng thầm thì, “Mày thử nói xem, có phải ăn một cái tát của mày rồi đâm ra nó tăng xông, rối loạn tâm lý, nên mới phải tạm nghỉ học ngay để điều trị không, hay là…”

Tô Anh liếc xéo cô nàng, “Mày tào lao vừa thôi.”

“Thấy bảo sáng nay nó bị gọi lên phòng hiệu trưởng, lúc ra…”

Bánh Bao Đậu nuốt vội nửa câu còn lại, chắn trước Tô Anh theo bản năng, bởi vì cô trông thấy Từ Lộc xô đẩy hết đám bạn học đang chặn đường ra, bực bội bước về phía hai người.

Vẻ nghiến răng nghiến lợi của cô ta khiến Bánh Bao Đậu thon thót, còn Tô Anh thì vẫn vô cảm như cũ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận