Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bánh Bao Đậu cao giọng chất vấn, “Cậu… Cậu định làm gì?”

Ai ngờ ngay giây tiếp theo, Từ Lộc bỗng quỳ phịch trước mặt các cô, òa khóc đến khàn cả giọng.

Bánh Bao Đậu sợ hết hồn, buột miệng bảo: “Giờ chưa phải Tết, cậu không cần hành đại lễ vậy đâu.”

Tô Anh bước ra từ sau lưng Bánh Bao Đậu, nhìn xuống người đang khóc nức nở từ trên cao.

“Tô Anh… Coi như tôi cầu xin cậu… Xin cậu tha cho tôi được không…” Cô ta gục dần đầu xuống, giọng nghe mà làm người ta giật mình.

Người của câu lạc kịch nói cũng xúm lại, tôi một câu cậu một câu khuyên giải.

“Cậu ấy cũng không làm chuyện gì quá đáng… Cậu cần gì phải tuyệt tình thế?”

“Đúng đúng, dù sao hai người cũng từng là bạn học…”

“…”

Bánh Bao Đậu nghe mà hoang mang túm tóc, nhìn về phía Tô Anh.

Cô gái là trung tâm của vụ việc mặt chẳng đổi sắc, kéo Bánh Bao Đậu toan vòng qua bọn họ.

Từ Lộc thấy thế thì lao đến, “Tô Anh, cậu xin thầy Tống giúp tôi được không, tôi không thể nghỉ học được, tôi thực sự không thể…” Giọng cô ta khản đặc vì khóc, “Tôi không dám nữa, tôi thề sau này không dám làm vậy nữa…”

Tô Anh dừng bước, cúi đầu nhìn cô ta, hỏi: “Cậu bị đuổi học à?”

Thấy cô đáp lời, Từ Lộc vội bày vẻ thảm thương, gật đầu như giã tỏi.

Tô Anh nở nụ cười hiếm hoi, như đang tắm mình trong gió xuân, tất cả mọi người bất giác nhìn trân trân. Cô từ tốn nói: “Tuyệt lắm.”

Dứt lời, cô sải dài bước về trước.

Bánh Bao Đậu nóng ruột đuổi theo, “Anh Đào Anh Đào, là thầy Tống ra tay phải không?” Cô nàng lộ vẻ si mê, “Trời ơi, sao thầy Tống ngầu đét vậy…”

Tiếng gầm giận dữ của Từ Lộc truyền đến từ sau lưng, “Tô Anh, mày đừng tưởng là mình ngon lắm, mày chỉ là thứ hàng bị chơi nát rồi thôi, loại như mày chết không được nhắm mắt đâu…”

Những lời này lọt vào tai Tô Anh, song cô chẳng mảy may thấy khó nghe.

Chết không được nhắm mắt thì đã làm sao?

Cô thích anh, chỉ muốn từng giây từng phút gần thêm vài xen-ti-mét. Càng quấn quýt khăng khít, cô lại càng an tâm.

Sẩm tối, hai cô gái tay xách nách mang bước ra từ trung tâm mua sắm, Bánh Bao Đậu mệt đến độ chẳng động đậy nổi một ngón tay, nũng nịu hô: “Anh Đào, tao cần được cấp cứu, có anh đẹp trai nào hô hấp nhân tạo cho thì càng tốt!”

Tô đại tiểu thư quét mắt qua cô nàng, “Muốn thầy Tống không?”

“Khụ khụ khụ.” Bánh Bao Đậu tức khắc cứng đờ, trưng vẻ chính trực, “Tao vẫn muốn sống thọ thêm vài năm nữa.”

Qua vài phút, xe của Tống Đĩnh Ngôn dừng trước mặt hai người. Bánh Bao Đậu tinh ý, vội tìm đại một cái cớ rồi chạy biến.

Sau khi lên xe, Tô Anh còn chưa kịp mở miệng thì đã được bao bọc trong vòng ôm siết dịu dàng của người đàn ông. Trong xe bật điều hòa, cả người anh mát rượi, song trái tim kia thì nóng bỏng, thiêu đốt, cô thậm chí còn nghe được từng nhịp đập sục sôi trong lồng ngực anh.

Anh cứ ôm cô như thế hồi lâu, cô khẽ gọi, “Thầy ơi?”

“Ơi…” Anh đáp, từ từ thả cô ra, thân mật tựa trán lên trán cô, cất giọng khàn khàn, “Anh nhớ em lắm…”

Cô sửng sốt, đầu óc rối bời, máu dồn lên đỉnh đầu, gương mặt ửng đỏ, thiếu tiền đồ vô cùng.

Như cảm nhận được sự ngượng ngùng của cô, người đàn ông cười đỡ cô dậy, cẩn thận cài dây an toàn cô.

Xe đi được một quãng, Tô Anh vẫn ngồi trong tư thế cứng ngắc, không nói năng gì. Thật lâu sau, cô mới lẩm bẩm trách, “Sao anh lại có thể như thế?”

Anh nhếch môi, nghiêng đầu nhìn cô, “Như thế nào cơ?”

Cô bực mình vô cùng, “—— Tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi.”

Người đàn ông cười càng thêm tươi, nâng tay định xoa đầu cô, cô lại lanh lẹ né tránh, tiếp tục: “Rõ ràng anh lõi đời vậy, còn giả vờ biết kiềm chế gì chứ?”

“Anh cho rằng anh đã tự chứng minh việc đó rồi.” Tống Đĩnh Ngôn chân thành hỏi, “Hay là em còn chưa cảm nhận rõ ràng?”

Tô Anh im bặt, lập tức ngoan ngoãn ngồi im.

Bình luận (0)

Để lại bình luận