Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Anh cúi đầu không đáp.

Ngón tay thon dài của anh quấn lấy lọn tóc mềm trên bờ vai người con gái, giọng thoảng qua tai cô: “Tiểu Anh Đào, anh nói rồi, nếu đã leo lên giường của anh thì em đừng hòng bước xuống…”

Dường như bị chạm tới giới hạn, cảm xúc trong cô vỡ òa, đưa tay xô đẩy anh: “Em thèm vào lên giường anh ấy, sau này anh đừng hòng… Ưm ưm…”

Tống Đĩnh Ngôn cúi đầu khóa kín cái miệng xinh xinh đang liến thoắng không ngừng, ôm ghì lấy bờ vai mảnh dẻ của Tô Anh, cô có giãy thế nào cũng không thoát được, cơ thể cứng ngắc mềm dần theo lực mút của anh.

Anh rời đi trong nhịp thở dồn dập, rồi lại hôn lên khóe môi cô, “Ngốc ạ, vậy mà bảo là không giận.”

Cô bướng bỉnh nghiêng đầu không nhìn anh.

“Anh đã chờ ở dưới tầng cả đêm qua đấy…” Anh khẽ áp môi lên tai cô, giọng hơi trầm xuống, như đang cầu khẩn: “Chí ít em cũng nên liếc anh một cái chứ.”

Nghe vậy, Tô Anh kinh ngạc quay đầu nhìn anh với vẻ nghi hoặc.

“Anh biết em ở đây…” Tống Đĩnh Ngôn nói.

Cô chăm chú nhìn anh, thấy vành mắt anh ửng đỏ, trông có phần mệt mỏi.

“Anh…”

Anh tựa lên trán cô, “Xót anh à?”

Cô như bị đoán trúng tim đen, ngượng ngập cất cao giọng, “Không có đâu.”

“Ừ thì không xót.” Anh nhẹ dỗ dành, “Cho anh một cơ hội giải thích được không?”

Cô không đáp, vừa nghe anh nói vậy thì chợt nhớ ra chuyện gì, vừa tủi vừa tức, rầu rĩ than: “Có gì mà phải giải thích nữa? Dù… Dù sao em cũng chẳng phải bạn gái anh…”

Tống Đĩnh Ngôn khẽ thở dài, cúi đầu cắn chóp mũi cô, giọng có phần bất đắc dĩ, “Sau này đừng nghe nửa chừng đã chạy, ít nhất hãy nghe anh nói hết câu đã nhé.”

Rồi anh bảo: “Anh chưa bao giờ coi em là bạn gái…”

Cô vừa nghe thế, cơn giận bốc lên đầu, toan vùng khỏi anh, lại bị anh gồng mình giữ chặt, buộc cô phải ngẩng lên nhìn mình.

Mắt anh lấp lánh, bao hàm ẩn ý, “Anh chỉ coi em là bà Tống tương lai.”

Tô Anh ngớ người, miệng há thành hình chữ o, đôi mắt tràn đầy vẻ khó tin.

“Sốc quá à?” Tống Đĩnh Ngôn thầm thì, giọng có phần bồn chồn và căng thẳng.

Cô lắc đầu, run run cất tiếng, “Anh… Anh nghiêm túc đấy à?”

Anh nhìn cô không chớp mắt, trầm giọng hỏi: “Nếu anh nghiêm túc thật, em sẽ cho anh một câu trả lời chứ?”

Cô nhìn anh sững sờ, im lặng một hồi lâu.

Ánh mắt ấy làm ruột gan anh rối bời, anh không dám bức bách cô, “Em không cần phải quyết định ngay đâu… Em có thể…”

“Em đồng ý.” Cô thốt lên ba từ, mặt đỏ như gấc.

Thời gian như bỗng ngừng trôi.

Hai người nhìn nhau không nói gì, khó mà nói bầu không khí trở nên lắng đọng hay xấu hổ, tóm lại, ngay đến người đàn ông cũng lặng thinh.

Cuối cùng vẫn là Tô Anh phá vỡ sự ngượng ngập, se sẽ hỏi dò: “Vậy tiếp theo mình… ừm… ngủ hả anh?”

Nắng đầu chiều rực rỡ chiếu rọi khắp căn phòng, người con gái mặc chiếc váy dài mỏng như lụa, làm cơ thể trông càng mảnh mai.

Song ánh mắt cô thiêu đốt như lửa, làm hơi thở con người ta nóng bừng lên.

Tống Đĩnh Ngôn như bị mê hoặc, xích người lại gần, một tay nâng cằm cô, tay kia ôm thắt lưng cô, từ từ cúi đầu, cư xử như một quý ông nhưng lại nhiệt tình hơn thế.

Khoảnh khắc hai đôi môi chạm nhau, trong không khí yên ắng bỗng xướng lên một tràng “òng ọc” .

Mặt người con gái đỏ bừng, xấu hổ lảng tránh nụ hôn của người đàn ông, anh thuận thế hôn lên khóe môi cô rồi lùi về chút đỉnh, khẽ cười bên tai cô.

“—— Không được cười!” Tô Anh nổi giận, ra chiều muốn đẩy anh.

Người đàn ông giữ chặt cổ tay cô xoa nắn, “Em đói rồi à?”

Cô không trả lời, hãy còn dằn dỗi, cố vùng khỏi anh.

“Anh đưa em đi ăn trước nhé.” Tống Đĩnh Ngôn ôm cô vào lòng, chăm chú nhìn cô, nhếch môi cười, “Ăn no thì mới có sức làm được.”

Cô mở miệng toan nói thì một tiếng sôi bụng réo vang khiến cô nín lặng ngay tắp lự, xấu hổ cúi gằm, tay trong tay theo anh ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận