Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh thở chầm chậm, giữ đôi vai cô hờ hững, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

“Chưa ăn no phải không?”

Đôi mắt Tô Anh mơ màng, rầm rì thành tiếng.

Người đàn ông thở dài, “Về rồi anh cho, nhé?”

Người con gái bĩu môi, không động đậy mà cũng chẳng nói gì.

“—— Tô Anh.”

Mái tóc đen dài thẳng xõa trên vai cô, vừa khéo che đi nửa bầu ngực mượt mà, làn da trắng trong như sữa, nốt ruồi gợi cảm xếch cao theo khóe mắt, Tống Đĩnh Ngôn cảm thấy lý trí của mình đang từ từ tan rã.

Người con gái cúi đầu hôn lên môi anh, hai bầu ngực áp vào lồng ngực ấm nóng của người đàn ông, cô hôn rất kém, phần lớn thời gian đều theo nhịp điệu của anh, hôn anh rồi, cô lại không biết phải làm sao, đành vươn lưỡi cố cạy mở hàm răng đang đóng chặt.

Người đàn ông vuột tiếng rên trầm, nghiêng đầu cắn lên cần cổ mềm của cô, khô khốc hỏi, “Nhất quyết phải ở đây à?”

Tô Anh chết mê với giọng nói đắm chìm trong dục vọng của anh, điên cuồng xen lẫn đè nén, từng tiếng thở trầm thấp đều khiến cô mê muội không thôi.

“Anh không thể kiềm lòng trước em.” Môi lưỡi anh rê chầm chậm từ cổ cô lên, sau cùng ngậm lấy vành tai cô, hổn hển nói: “Một khi bắt đầu, em nhất định phải nhận hết tất cả.”

Anh hỏi, “Em còn muốn không?”

Người con gái ngả đầu vào vai anh, thầm thì quyến rũ, “—— Ưm, em muốn anh.”

Anh nhếch môi, mắt rực ánh lửa, lần tìm dưới váy cô rồi thình lình xé rách toác quần lót, miếng vải còn sót lại vắt vẻo bên hông cô, nơi riêng tư hoàn toàn trần trụi trong không khí.

Cô kinh ngạc ngẩng đầu, người đàn ông nhoẻn cười đen tối: “Anh đã cảnh cáo em rồi.”

Anh thoáng nâng mông cô lên, kéo tuột khóa quần tây xuống. Vật cứng rắn bật ra, đứng thẳng, anh ép cô sát bên mình, đè lên cửa huyệt sũng nước.

Cô rụt người, “Nóng quá.”

“Không được trốn.”

Anh nắn bóp bờ mông nhẵn nhụi của cô, thịt mông tràn qua kẽ tay thành những dáng hình mập mờ, cô vừa đau vừa sướng, rên rỉ thành tiếng.

Chất lỏng trong huyệt trào ra, phần đỉnh to tròn phủ mật dịch bóng lưỡng. Khóa cứng bờ eo chưa đầy một vòng ôm, anh đẩy eo về trước, nhấn quy đầu vào trong theo dòng dâm dịch trơn ướt.

Phía dưới của Tô Anh khít khao mềm mại, gắng gượng nuốt quy đầu vào, người con gái đau đớn xuýt xoa, vặn người toan né, Tống Đĩnh Ngôn ghì chặt cơ thể đang vẫy vùng, bàn tay ve vuốt sống lưng cô.

Anh ngẩng đầu hôn lên khóe môi cô nồng nàn, nhưng lại cất giọng ra lệnh, “Anh Đào, nuốt vào đi.”

Tô Anh vừa nghe hai chữ ấy thì cả người như nhũn ra, vật kia kẹt giữa chừng, cả hai đều khó chịu, lòng cô mềm nhũn, đan hai tay sau gáy anh, ngồi thẳng người dậy rồi từ từ hạ xuống.

Mỗi khi nuốt vào một tấc, cái đau như xé rách làm não cô tê liệt, nhưng nghe bên tai tiếng hổn hển trầm thấp mà sung sướng của người đàn ông, cô cắn răng ngồi thụp xuống, chất lỏng tuôn ra, vật nọ tiến thẳng đến tận cùng.

Khoảnh khắc cô nuốt trọn tất cả, Tống Đĩnh Ngôn hôn cô ngấu nghiến, nụ hôn của anh luôn tràn đầy vẻ xâm lấn, nóng bỏng và tham lam mút sạch hơi thở ngọt ngào trong miệng cô, vần vò cánh môi cô đau nhói.

Tô Anh váng vất vì nụ hôn, mặc cho anh chậm rãi len vào nơi bí ẩn từ bên dưới, từng li từng tí, không nhanh không chậm, như cho cô không gian để thích ứng, lại như một thoáng bình yên trước khi bão tố ập đến.

Anh buông cô ra, người con gái tựa lên cổ anh thở yếu ớt, hai má nhuốm màu phớt đỏ.

“Chặt thật.” Người đàn ông khàn giọng bảo, hai tay nâng mông cô phối hợp với vòng eo đưa đẩy, nghiền ép hoa huyệt mềm mại của cô bằng cây gậy to dài của mình.

Anh không kiềm được thốt ra vài câu tiếng Pháp, Tô Anh nghe mà đỏ gay mặt, thẹn thùng đánh lên vai anh.

Anh nói, “Sắp bị em mút chết rồi.”

Cái huyệt nhỏ của cô chặt kinh người, nóng bỏng và khít khao, thân gậy vừa vào tức khắc bị xoắn chặt, như đầm mình trong nước ấm, mỗi một tấc ra vào đều đang điên cuồng thử thách sự tự chủ của Tống Đĩnh Ngôn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận