Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Á… Căng… Hức… Anh to quá…”

Tống Đĩnh Ngôn cười không nói, đầu lưỡi nóng hổi để lại từng vết hôn trên vai cô, bàn tay giữ chặt vòng eo nhỏ nhắn, thân dưới từ tốn ra vào. Người con gái tựa vào anh, tiếng rên không dứt chui vào trong tai.

Âm thanh quyến rũ ấy tựa như con dao, Tống Đĩnh Ngôn cảm thấy mình bị mê hoặc đến mất hết lý trí.

Đôi mắt anh thâm trầm, nện vừa mạnh vừa nhanh, tiếng kêu của cô chìm nghỉm trong đợt tấn công mới, dịch thể hòa quyện, bọt trắng đục theo vật nọ ra ngoài cửa huyệt, dính ướt cả vùng đùi.

“Sắp lên đỉnh à?” Anh hỏi bên tai cô.

Tô Anh không đáp, nghiêng đầu hôn anh, anh há miệng ngậm lấy môi cô, môi lưỡi cuồng si quấn quýt, người con gái thở loạn, cơ thể dần căng lên.

Chợt, cô buông môi anh, buột tiếng rên mắc cỡ, người run bần bật, tự tay bao trọn, vần vò hai bầu ngực để kéo dài khoái cảm tột độ trong cơ thể.

Tóc trên trán cô ướt đẫm, hai má ửng đỏ bất thường, mí mắt đóng lại, bàn tay trượt dần khỏi ngực rồi buông thõng bên người.

Xương sống Tống Đĩnh Ngôn tê dại trước vẻ quyến rũ khi đạt cực khoái của cô, vốn định đẩy cô ra rồi tuốt súng tự giải quyết, ai ngờ người con gái chẳng chịu xê dịch.

“Không có bao cao su đâu.” Anh trầm giọng cảnh cáo.

“Ưm… Bắn vào trong đi…”

“Không được.” Người đàn ông giữ chút bình tĩnh cuối cùng, “Uống thuốc hại lắm.”

“Em không uống thuốc.” Cô thở se sẽ, vươn lưỡi liếm cằm anh, “Có thì… ha… em sinh…”

Lý trí của Tống Đĩnh Ngôn vỡ tan tành, hung hãn nhấp cả chục cú, cùng lúc tiếng gầm nhẹ như con thú cất lên, từng luồng tinh dịch nóng bỏng bắn vào nơi sâu nhất trong cơ thể Tô Anh, cổ tử cung cô co rút dữ dội như muốn nuốt sạch cả dòng dịch.

Trong xe dần yên ắng, người đàn ông nghỉ lấy hơi, cắn lên cái gáy mềm mại của cô như trừng phạt.

“Thỏa mãn chưa?”

Tô Anh ngả vào lòng anh, mệt mỏi duỗi tay, xấu xa xoa nhẹ hạt đậu nhỏ nhô ra trước ngực anh. Cô ngẩng đầu, mắt mi mang ý cười, “Về đi… Em muốn nữa…”

Người đàn ông cong môi.

Chậc.

Đúng là không sợ chết.

Tống Đĩnh Ngôn bề bộn công việc đã nhiều ngày nay, thậm chí còn không có cả thời gian lên lớp, có điều anh vẫn nhớ đến đón Tô Anh tan học đúng giờ.

Lần nào anh cũng phô trương đỗ xe trước tòa nhà giảng dạy, đi tới đi lui, gần như cả trường đều biết quan hệ giữa hai người.

Tô Anh ít nhiều cảm thấy mất tự nhiên, còn người đàn ông thì chẳng để bụng, trước ánh mắt hau háu của đám nữ sinh, anh sẽ lịch lãm giúp cô mở cửa, có khi còn kìm lòng không đặng hôn lên trán cô một cái.

Trông vẻ yêu đương ngọt ngào khoe khoang ấy, quả khiến người khác hâm mộ vô cùng.

Tống Đĩnh Ngôn có sự dịu dàng từ trong xương cốt. Nhưng những mặt khác của anh, chẳng hạn như vừa lên xe đã đè cô hôn thắm thiết, hôn đến khi nào đôi mắt cô rã rời, thì chỉ mình cô mới được nhìn thấy.

Đó tựa như tấm giấy phép nối thẳng đến nơi mềm mại nhất trong trái tim anh, trên khắp thế gian chỉ có một.

Tô Anh nghĩ, có lẽ cô đã may mắn bắt được tờ giấy ấy.

Bánh Bao Đậu hễ có cái ăn là trông như một chú sóc, khuôn mặt tròn nhỏ sẽ phình phình, Tô Anh chẳng bao giờ cưỡng được việc véo má cô bạn.

“—— Phụt.”

Một cơn lốc đồ ăn bắn ra, Bánh Bao Đậu bị nghẹn thức ăn ho thốc ho tháo, vành mắt ửng đỏ, gầm lên như sư tử Hà Đông: “Anh Đào!! Mày muốn giết người à!!”

Tô Anh điềm nhiên vén tóc ra sau tai, để lộ vành tai trắng nõn, cô bật cười, chân mày cong cong như chú hồ ly nhỏ đáng yêu: “Người ta không nhịn được mà…”

Bánh Bao Đậu vọt lên một bước cản đường cô, làm bộ vòng quanh cô hai lượt rồi vuốt cái cằm phúng phính, phát biểu tổng kết cá nhân: “Từ lúc mày yêu thầy Tống, tao thấy mày ngày càng giống người hơn đấy.”

Tô Anh trợn trắng mắt, “Ý mày là tao không phải người chứ gì?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận