Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“No no no…” Bánh Bao Đậu lúc lắc ngón trỏ trước mắt cô, “Tao đang khen mày là tiên nữ xinh đẹp.”

Người nào đó bỏ lại một câu “Lươn lẹo”, vòng qua cô đi về trước.

Bánh Bao Đậu sải bước theo sau, tít mắt nịnh nọt, “Hôm nay thầy Tống chu đáo trên cả quy định không đến đón mày à?”

Tô Anh lời ít ý nhiều, “Hôm nay anh ấy bận.”

“Ra vậy…” Bánh Bao Đậu kéo tay cô, nghiêm túc dặn: “Thế mày về sớm đi, nhỡ cô tiên nhỏ bị kẻ xấu bắt mất thì phiền phức lắm.”

Tô Anh khẽ mắng, “Nói xui cái mồm.”

Bánh Bao Đậu ôm choàng tay cô, lẩm bẩm: “Tao quen thấy thầy Tống đến đón mày ngay lúc tan học rồi, giờ thầy không đến nên cứ thấy quai quái thế nào ấy…”

Đôi mắt Tô Anh tối sầm, không đáp lời bạn.

Kì thật, cô không rõ có phải bản thân cả nghĩ hay không khi cô luôn có cảm giác Tống Đĩnh Ngôn quản lý mình quá chặt, ngoài lúc đi học, phần lớn thời gian cô đều ở bên cạnh anh, hiếm khi nào anh để cô ở ngoài một mình.

Không phải cô ngao ngán gì, cô yêu anh như thế, có dính lấy nhau như sam cô cũng sẵn lòng. Cô chỉ thấy lạ vì có cảm giác như anh đang cố ý bảo vệ cô, hay có lẽ là đang che giấu điều gì đó.

Biết bao lần cô muốn hỏi, nhưng lời chớm đầu môi thì lại bất giác nuốt ngược.

Anh đã từng xin cô cho anh thời gian, vậy thì cô bằng lòng đợi, kiên nhẫn đợi anh xử lý xong mọi chuyện rồi lại giải đáp tất cả những nghi ngờ và lo lắng trong lòng cô.

Tạm biệt Bánh Bao Đậu tại cổng trường, Tô Anh đứng lặng bên đường chờ taxi. Cô mặc một chiếc váy Bohemian lụa, mỏng mà thanh thoát, toát lên nét ngoại lai gợi cảm.

Gió nhẹ thoảng qua, tung bay tà váy, thấp thoáng trông thấy bắp chân nhỏ thẳng tắp và cánh tay củ sen trắng ngần.

Đám người tụ tập trước cổng trường dồn mắt về phía cô, khung cảnh đẹp như tranh ấy khiến con người ta khó dời mắt nổi.

Lên xe taxi rồi, Tô Anh gửi tin nhắn cho Tống Đĩnh Ngôn, nhưng mãi đến khi xuống xe, cô vẫn chưa nhận được lời đáp.

Cô bước về phía căn biệt thự, lúc chỉ còn cách nhà mấy chục mét, một chiếc xe bảo mẫu đen dừng ngay trước mặt cô.

Tô Anh lướt mắt, cảnh giác lùi hai bước về sau.

Một người đàn ông đeo kính râm trong bộ âu phục bước xuống từ ghế lái phụ, không nhìn cô mà cung kính mở cửa ghế sau. Tiếp đó, bóng một người phụ nữ thanh lịch lọt vào tầm mắt của cô.

Có lúc từ trường kì diệu lắm thay, có những người chỉ mới gặp một lần đã ghét nhau, nhưng bạn vẫn có thể nhớ rõ vẻ ngoài của người đó, hơn nữa chỉ cần liếc mắt một lần là nhận ra ngay tắp lự.

“Tôi là Tân Dật, chị của Tân Viện.”

Tô Anh có thể nhớ rõ câu đầu tiên bà ta nói, đương nhiên cũng không quên những lời vũ nhục bà ta dành cho cô trước cái nhìn của đám đông.

Bà ta ngồi ngay ngắn ở đó, khóe môi nhếch thành một nụ cười, lạnh lùng đến sởn tóc gáy.

“Bây giờ tôi cho cháu hai lựa chọn.” Tân Dật nhìn xuống cô từ trên cao, tràn đầy vẻ miệt thị và khinh thường: “Gọi cho Tống Đĩnh Ngôn của cháu, bảo nó đến cứu cháu.”

Đôi mắt bà ánh lên máu tanh sắc bén, “Hoặc là cháu đi theo tôi.”

Tô Anh nhìn bà ta, bình tĩnh đáp: “Sao tôi lại phải đi với bà?”

Tân Dật cười, đáp giọng điềm nhiên, “Tô Anh, chẳng lẽ cháu chưa bao giờ tò mò về thân thế của mình sao?”

Trong khoảng thời gian ngắn, đồng tử của Tô Anh co lại rồi bành trướng, cô cắn môi, không đáp.

Tân Dật tiếp tục: “Hay cháu thừa nhận Mộ Cẩn là tình nhân của Tô Thế Niên thật, còn cháu là đứa con riêng không thể ra ngoài ánh sáng do tình nhân sinh?”

Tô Anh run rẩy, một suy nghĩ quái lạ vờn quanh tim cô, hỗn loạn, siết tim cô ngày một chặt. Giữa lúc hoảng hốt, cô như trông thấy gương mặt dịu dàng tựa ngọc của mẹ, nụ cười điềm tĩnh, và cả hơi thở dịu dàng tỏa ra quanh bà.

Cô siết chặt chiếc di động trong tay, di động đã rung hồi lâu, cô cúi đầu nhìn, chần chừ không biết có nên bắt máy hay không.

Bình luận (0)

Để lại bình luận