Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dường như người phụ nữ đoán được sự thấp thỏm trong cô, bà ta nâng hàng mi dài mảnh, bình tĩnh nói: “Cháu có thể nghe máy, có điều tốt nhất cháu nên nghĩ kĩ, hiện tại ngoài tôi ra, sẽ không ai nói thật với cháu hết.”

“Kể cả Tống Đĩnh Ngôn.”

Trong lòng Tô Anh có vô số người thu nhỏ đang tranh chấp, đánh nhau. Suy nghĩ trong cô tán loạn, hoàn toàn đánh mất khả năng tự hỏi.

Kể từ lần đầu gặp Tân Dật, Tô Anh đã biết bà ta tuyệt đối không phải người thiện lương. Cô chưa bao giờ thấy Tân Viện cao ngạo cúi đầu trước ai, nhưng trước mặt bà ta, Tân Viện cẩn thận từng lời ăn tiếng nói, còn từng khẩn cầu cô đừng cố chọc giận bà ta.

Tô Anh nghĩ, có lẽ Tân Viện bị bà ta nắm được nhược điểm nào đó, thế nên mới hoảng sợ và khiếp đảm đến vậy khi đối mặt với bà ta.

Mà nhược điểm ấy, có phải là chân tướng mà cô vẫn luôn muốn biết hay không?

Cô quyết đoán ngắt cuộc gọi, rồi thong thả ngẩng đầu: “Tôi đi với bà.”

***

Tại nhà họ Tống.

Vừa bước ra khỏi phòng Tống Chí Sinh, việc đầu tiên Tống Đĩnh Ngôn làm là gọi cho Tô Anh. Sau khi cuộc gọi bị cắt đứt, anh nhíu mày, nhanh chóng gọi lại, song trong điện thoại lại vang lên giọng nói thanh thúy nhắc nhở máy đã tắt.

Cùng lúc đó, một tin nhắn lạ được gửi đến di động của anh.

[Con thử đoán xem cần bao nhiêu người đàn ông mới đủ để chơi nát nó?]

Tống Đĩnh Ngôn cuộn tay thành nắm đấm, khớp xương trở trắng nổi cộm, đáy mắt bỗng bị lấp đầy bởi vẻ hung ác điên cuồng. Tim đập như sấm, anh cố dằn dòng cảm xúc để không quăng nát di động, run tay bấm số gọi điện thoại.

Chung Ý đang đùa cợt với Cố Khê Viễn liếc di động, tung chân đá văng anh ta, bước về trước mấy bước rồi mới nhận cuộc gọi.

“Thầy Tống à?”

Đầu bên kia thở gấp, cất giọng lạnh như băng đáng sợ, “Tìm bà ta.”

“Ai cơ?”

“Tân Dật.” Anh gọi thẳng tên họ, trầm thấp lặp lại một lần nữa: “Tìm bà ta đi.”

Chung Ý sửng sốt, “Thầy Tống à, thầy muốn làm gì vậy?”

Đầu bên kia cất tiếng cười lạnh, rít từng từ qua kẽ răng: “Tôi muốn giết bà ta, được chứ?”

Tô Anh không ngờ Tân Dật sẽ đưa cô đến một nơi như vậy.

Lúc xuống xe, cô sửng sốt mất mấy giây đồng hồ, rồi nỗi sợ ập đến, xâm chiếm cả người cô.

Một nhà kho rộng lớn, cũ nát, bốn phía tối om, không một bóng người.

Nơi đây dường như nằm ở vùng ngoại thành, cực kì hoang vu và hẻo lánh.

Tân Dật bước về trước, ngoảnh đầu thấy Tô Anh vẫn đứng chôn chân tại chỗ, bà ta nhếch môi xì cười: “Sợ cái gì? Tôi còn có thể ăn cháu chắc?”

Giọng bà ta rất mỏng, nhất là khi cười, sắc bén mà chói tai như Tân Viện năm đó, ngay đến vẻ khinh thường gợn lên trong sóng mắt cũng hệt nhau.

Có điều Tân Viện kém xa Tân Dật. Tân Dật tựa như bà hoàng trời sinh, ngay cả khi đi trên con đường đá gồ ghề trong đôi giày gót nhọn, bà ta vẫn bước từng bước vững chắc.

Như đang đi trên thảm đỏ trước ánh mắt của bao người, mà không phải một con đường nông thôn.

Tô Anh theo Tân Dật lên tầng hai của kho hàng, một văn phòng nhỏ nhưng tinh tế. Bà ta tao nhã ngồi lên sô-pha, hai chân bắt tréo, sai phái tay trợ lý đi cùng, “Hai cốc cà phê.”

Những người khác lần lượt rời đi, chỉ còn cô và bà ta ở trong phòng.

Căn phòng không mở điều hòa, một không gian kín mít và ngột ngạt thường khiến người ta khó chịu, nhưng Tô Anh lại cảm thấy lạnh lẽo vô cùng, trực giác mách bảo cô rằng không thể ở đây lâu.

Tân Dật không lên tiếng, bắn phá cô bằng ánh mắt thờ ơ lạnh lùng, sắc bén như ưng, lờ mờ tia máu.

Cô bỗng thấy căng thẳng, vô thức lần tìm di động trong túi xách, nhưng sờ khắp túi mà vẫn chẳng thấy di động đâu.

Người phụ nữ đối diện lúc lắc món đồ trong tay, hỏi, “Tìm cái này hả?”

Tô Anh ngẩng đầu, thấy di động đang nằm trong tay bà ta, cô nháy mắt hoảng loạn, nhưng ngoài mặt thì vẫn thản nhiên, nhìn bà ta và cất giọng lạnh lùng, “Sao nó lại ở trong tay bà?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận