Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Di động của cháu có định vị.” Bà ta mỉm cười, cụp mắt than thở: “Tống Đĩnh Ngôn để tâm tới cháu thật, lúc nào cũng bảo vệ sự an toàn của cháu, chỉ sợ bà mẹ độc ác này cướp cháu đi.”

Tân Dật từ từ đứng dậy, bước từng bước về phía Tô Anh, “Cháu cũng giỏi đấy, tôi chưa thấy thằng bé thương ai như thế bao giờ đâu.”

Bà ta dừng trước mặt cô, cúi người, phả hương thơm dìu dịu khắp tai Tô Anh.

“Chắc cháu phải có cái gì đặc biệt lắm…” Mắt bà ta chuyển động, lướt qua vòng ngực mềm cao ngất của Tô Anh rồi cười khẽ, “Chà, ngực to thật, thảo nào nó chết mê chết mệt cháu như vậy…”

Giọng bà ta bỗng lạnh lùng, ẩn chứa vẻ cay nghiệt: “Mỗi tội hay cắn bậy, y như lũ chó dại.”

“—— Bà…” Tô Anh không thể chấp nhận việc người khác nói xấu Tống Đĩnh Ngôn, cô nổi cơn tam bành, đang chực đứng dậy thì bị Tân Dật đè vai ngăn lại. Ngẩng phắt đầu bắt gặp đôi mắt âm u rợn gáy của bà ta, cô như vỡ lẽ, gằn từng chữ một: “Bà lừa tôi?”

Tân Dật híp mắt, hé môi, chưa kịp mở miệng thì tiếng gõ cửa vang lên. Bà ta đảo mắt, đứng thẳng người, vuốt phẳng nếp gấp trên làn váy rồi mới bảo: “Vào đi.”

Người bước vào đặt cà phê trên bàn rồi cung kính lui ra ngoài.

Tân Dật trở lại ngồi trên sô-pha, bưng cốc cà phê nhấp hai ngụm, vài giây sau, bà ta cất giọng nhẹ nhàng, chẳng hề có vẻ tàn nhẫn như lúc trước.

“Mặc dù xích mích giữa hai mẹ con tôi có liên quan tới cháu, nhưng không đáng để làm trò cười cho cháu xem.” Bà ta dịu xuống: “Nếu điều tôi vừa nói xúc phạm thầy Tống của cháu thì cho tôi xin lỗi.”

Tô Anh không trả lời, cảnh giác khóa mắt vào bà ta, túm mép váy thật chặt, chặt đến độ làm đầu ngón tay trở trắng.

Hành động bé nhỏ của cô lọt vào mắt Tân Dật, bà ta nâng cốc với cô, “Tuy nơi này đơn sơ nhưng cà phê khá được, cháu thử xem.”

Thấy Tô Anh không nhúc nhích, bà ta thong dong giở thủ đoạn: “Cháu không nể mặt tôi thế này thì tôi khó có hứng kể chuyện lắm.”

Bà ta nhướng mày, “Cháu thực sự không muốn biết chuyện của Mộ Cẩn à?”

Lòng Tô Anh thấp thỏm lo lắng, song cô không quên mục đích đi theo bà ta đến đây. Đầu cô rối bời, gương mặt mẹ cứ hiển hiện trước mắt, sau một chốc suy tư, ước mong được biết sự thật thôi thúc cô cúi người bưng cốc cà phê lên, chất lỏng màu nâu nóng hổi chảy xuống họng, bụng cô nóng bừng, người nháy mắt đổ mồ hôi.

Cô không mấy chú ý, chỉ cho là vị cà phê đậm đà, vô thức uống thêm mấy ngụm.

Đôi mắt Tân Dật sáng quắc, nhếch môi cười hài lòng, đáy mắt lại lạnh thấu xương, song khi Tô Anh ngẩng đầu, bà ta nhạy bén nhìn sang nơi khác.

“Giờ thì bà kể được chưa?” Tô Anh hỏi.

“Chắc chắn rồi.” Tân Dật đặt cốc cà phê xuống, ngả người lên chiếc sô-pha mềm mại, “Cháu muốn biết chuyện gì?”

Tô Anh thoáng chau mày, hơi thở bỗng trở nên dồn dập, một cơn khô nóng khó tả bốc lên, cô cắn môi, không biết phải đáp thế nào.

Tân Dật nhìn chằm chằm vào đôi má ửng hồng của cô, cười nhạt nói: “Ai ai cũng bảo Mộ Cẩn là kẻ thứ ba, thật tình, nghĩ lại mới thấy cô ta rất thê thảm, cô ta giành được tình yêu của Tô Thế Niên, nhưng lại thua ở gia thế, phải lén đẻ cháu ra rồi giấu kín mít, nơm nớp sợ cháu bị Tân Viện cướp mất.”

Cổ họng Tô Anh khô khốc, cô liếm khóe môi, giọng khàn khàn: “Bà nói gì?”

“Khi ấy Mộ Cẩn và Tô Thế Niên đã yêu nhau nhiều năm, đến khi bàn chuyện cưới hỏi thì cả nhà họ Tô lại cực lực phản đối,” Trong mắt bà ta lộ vẻ khinh miệt, “Mộ Cẩn suy nghĩ rõ là viển vông, cô ta xuất thân từ gia đình bình dân, sao có thể sánh được với gia cảnh nhà họ Tân, nhà họ Tô không ngốc, tất nhiên sẽ chọn bên ưu tú hơn. Tân Viện chỉ cần chen chân vào là cướp được Tô Thế Niên dễ như trở bàn tay.”

“Đúng rồi, quên nói cho cháu biết, Tân Viện và Mộ Cẩn là bạn.” Bờ môi đỏ thắm của Tân Dật hết đóng rồi lại mở, “Thế nên khi nhà họ Tô và nhà họ Tân kết làm thông gia, Mộ Cẩn bị tổn thương bởi cả tình yêu và tình bạn, cũng thật khó cho cô ta khi vẫn gắng sinh ra cháu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận