Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không một tiếng khóc, chỉ có những giọt lệ lặng tuôn.

Dường như không tin, lại như mong chờ, cô thì thào se sẽ: “Thầy.”

Người đàn ông đanh mặt trong giây lát, rồi cúi đầu hôn lên khóe môi cô, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, vẻ hối hận xen lẫn niềm xót xa, rồi lại trĩu nặng như băng dưới đáy, anh rủ rỉ bên tai cô: “Xin lỗi Anh Đào, anh đến muộn.”

Sự lạnh lẽo bao phủ con tim Tống Đĩnh Ngôn. Anh từng nói sẽ chăm sóc chu đáo cho cô, vậy mà anh lại để cô ra nông nỗi này.

Nếu, nếu anh chỉ đến chậm một bước thôi, e là suốt cuộc đời này anh sẽ không bao giờ có thể tha thứ cho bản thân mình.

Tô Anh khẽ lắc đầu, cơ thể và tâm trí như tìm được chiếc ô chở che cho riêng cô, họng nghẹn ngào, cô nức nở: “Thầy, thầy đưa em đi đi.”

Cô không muốn ở lại nơi đây thêm một phút nào nữa.

Tống Đĩnh Ngôn cởi áo khoác bọc kín cả người Tô Anh, cô ngoan ngoãn ôm cổ anh, anh bế cô dậy, vững vàng bước từng bước ra ngoài.

Đám người nước ngoài tuy trông cao to lực lưỡng nhưng chỉ bắt nạt được kẻ yếu, vừa xem điệu bộ của kẻ đến, tất cả nhất trí co ro trong góc phòng, chẳng hề có ý chống cự.

Chung Ý hỏi: “Mấy tên này xử lý thế nào đây?”

Người đàn ông ôm chặt người con gái ở trong lòng, lạnh lùng đáp: “Tùy cậu.”

Chung Ý sửng sốt, thái độ này cho thấy Tống Đĩnh Ngôn thật sự có ý muốn giết người. Anh ta có cảm giác mình đang dần thay đổi cái nhìn về bạn, người đàn ông trước mắt đã không còn là thầy Tống không màng thế sự, chỉ cắm cúi đọc sách nữa.

Hai nhà Tân Tống xích mích đã nhiều năm, nay lại nổ ra tranh chấp, giới kinh doanh tất sẽ lại rung chuyển lở long đất trời thêm một lần nữa. Tống Đĩnh Ngôn rõ ràng là người hiểu nhất, nhưng vẫn cam tâm nhảy vào vũng nước đục vì cô bé kia.

Vậy nên chẳng người đàn ông nào trên thế gian này là lạnh lùng tiết chế, họ chỉ chưa gặp được người thắp lửa cho trái tim mình đấy thôi.

Từ đầu chí cuối, Tân Dật lạnh lùng ngồi xem trọn màn, lòng sinh ác ý, siết chặt một bàn tay, ngón tay găm vào thịt, thấy càng đau thì nghĩ càng ác.

Rõ ràng, rõ ràng chỉ còn một chút nữa, là có thể hoàn toàn hủy hoại con bé, thế mà vẫn bị nó cản được.

“—— Tống Đĩnh Ngôn.” Bà ta gọi tên con từ sau lưng.

Tống Đĩnh Ngôn dừng trước cửa song không xoay người.

“Con tưởng giờ con đưa nó đi thì mẹ sẽ tha cho nó chắc?” Gương mặt bà ta vặn vẹo, bật cười như phát rồ, “Tương lai hãy còn dài, chúng ta cứ thong thả thôi…”

Tô Anh khiếp đảm chui vào lòng anh, hồn kinh vía bạt, nhớ đến những chuyện vừa xảy ra, cô bất giác run bần bật.

Tất cả lặng im, nhất thời không ai nói gì.

Vài giây sau, người đàn ông từ từ cất giọng trầm thấp, Tân Dật tức khắc đứng đờ ra tại trận. Ngay đến Cố Khê Viễn cũng nhìn Chung Ý ngờ vực, mắt hỏi, đây thật là thầy Tống đấy ư?

Tống Đĩnh Ngôn nói: “Bà muốn làm gì, tôi đều sẽ chơi với bà đến cùng.”

“Nhưng nếu bà còn dám động vào cô ấy, thì tôi sẽ tiễn cả nhà họ Tân xuống mồ với bà.”

Kho hàng nằm ở vùng ngoại ô, phải mất ít nhất hai mươi phút để đến khách sạn gần nhất.

Tống Đĩnh Ngôn giẫm mạnh chân ga như muốn đạp gãy nó, lao xe vun vút trên đường, thi thoảng đưa mắt nhìn người con gái ngồi bên cạnh.

Từ lúc lên xe cô đã lầu bầu than nóng, vùng khỏi áo khoác của anh, tóc trán lộn xộn bết mồ hôi. Trong xe mờ mờ tối, song vẫn có thể loáng thoáng trông thấy làn da đỏ au như tôm chín của cô, hay bàn tay mất kiểm soát đang tự ve vuốt bầu ngực mềm.

Cô mấp máy môi, rầm rì từng tiếng.

Nhận thấy có điều bất thường, Tống Đĩnh Ngôn từ từ dừng xe lại, nghiêng người kiểm tra tình trạng của cô.

“Em khó chịu ở đâu?”

Anh vừa đến gần, Tô Anh choàng ngay lấy cổ anh, nhoài người đè lên anh, cúi đầu hôn phớt qua mặt anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận