Chương 84

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 84

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ừm, anh đi đâu vậy?” Cô tựa lên vai anh, hỏi giọng mềm nhũn.

Anh chỉ cười, không đáp.

Khí nóng nghi ngút tỏa khắp phòng tắm, hơi nước lờ mờ bám lên hai cơ thể đang quấn lấy nhau, qua chiếc sơ-mi ướt sũng của người đàn ông, loáng thoáng bóng xương bả vai mạnh mẽ và gợi cảm. Người con gái bị đè sát tường, cặp chân dài trắng nõn quấn lấy eo anh, tiếng rên rỉ se sẽ lọt vào tai khiến anh mất kiểm soát.

“A… Ha… Anh đừng… Ưm… đừng mạnh vậy mà…”

Hai tay Tống Đĩnh Ngôn giữ chặt eo Tô Anh, cúi đầu liếm bầu ngực trắng mềm, bờ môi ấm nóng bao trọn hạt đậu đỏ trông ngon miệng như thức quả tươi rói, nhẹ nhàng cắn gặm.

Đầu lưỡi lướt qua đỉnh đồi mẫn cảm, người con gái ngẩng đầu rên khẽ, ưỡn ngực mặc cho anh mút mạnh, ra sức phối hợp với tiết tấu điên cuồng của anh.

Nơi giao nhau lớp nhớp, dịch thể của người đàn ông quyện vào chất lỏng trào ra sau phút lên đỉnh của người con gái, hóa thành bọt trắng giữa lúc nhấp vào rút ra, chảy xuống bắp đùi rắn chắc của người đàn ông, tỏa mùi tanh nhẹ trong không khí.

Anh như nổi cơn điên, há miệng cắn bờ vai trắng mảnh khảnh của người thiếu nữ, vật nam tính thô đỏ giã tới tấp vào huyệt hồng mềm mại, thúc cô bật nảy liên hồi trong khi vẫn giữ tần suất nhanh đáng kinh ngạc.

“Thầy… A… Thầy chậm thôi…”

Mắt người đàn ông ửng đỏ, môi lưỡi mơn trớn vành tai nhỏ xinh, trầm giọng cảm thán: “Anh Đào, em chặt quá.”

Bên trong rõ ràng đã tiết xối xả, song vách hoa ướt át nóng mềm vẫn mút chặt lấy thân gậy như đang thu hẹp dần, mỗi lần anh ra vào đều hết sức gian nan, rồi lại kìm lòng không đặng vùi thật sâu vào cội nguồn cám dỗ.

Phần đỉnh thô to mặc sức chòng ghẹo chốn mềm mại ở nơi sâu tận cùng, dấy lên sóng điện kích thích tế bào khắp toàn thân người con gái, khoái cảm cực hạn và chút đau nhoi nhói làm bụng cô thoáng phập phồng, run rẩy.

Cô bám vào tấm thân cường tráng, gục đầu rấm rứt cạnh cổ anh, “Hức… Đừng…”

Anh thuận thế mút lên cần cổ như ngọc, in một dấu hôn nhạt nhòa, thúc mạnh từ trên xuống, người con gái khóc đỏ mũi, tiếng khóc vọng khắp căn phòng.

“Dừng lại đi mà… Anh họ… Ưm…”

Ham muốn cuồn cuộn trào dâng, đầu óc anh hưng phấn như muốn nổ tung, vật nam tính càng thêm căng trướng, nhịp điệu lại chậm dần.

Tống Đĩnh Ngôn nheo mắt, bắt đầu thong thả ra vào nơi mềm mại, lùi hẳn về rồi lại đâm lút cán, húc vào cổ tử cung trong nơi sâu nhất rồi lại lùi về nơi khởi điểm mà phần đỉnh to lớn khó lắm mới nong ra.

Dưới màn mát xa có chủ đích, người con gái đang lẩm bẩm trở nên mơ màng, tiếng khóc nhỏ dần đi, hóa thành tiếng nỉ non ngọt ngào.

Anh thúc mạnh mà chậm rãi, lại dễ dàng nghiền phẳng từng vách ngăn nhỏ nhắn trong hoa huyệt, cơn nóng ùa từ bụng xuống, vườn hoa chật hẹp rỏ mật ào ạt, cây gậy căng trướng của người đàn ông hoàn toàn bị bao phủ trong dòng dịch nóng cuộn trào.

Mật huyệt nhỏ khít khao tinh tế nhả rồi lại nuốt đồ vật, người con gái thấy cả người ngứa ngáy, như có hàng vạn con kiến trôi chảy trong dòng máu sục sôi, chỉ còn lại khát vọng được vật thô to xâm nhập.

Hai mắt cô lấp lánh, đôi tay nhanh nhẹn cởi áo anh, kéo tuột chiếc sơ-mi ướt đẫm, để lộ vòm ngực đàn ông rắn chắc. Cô không cưỡng lại được mà cọ đóa mai săn cứng lên ngực anh, nước ấm tưới xuống, đôi gò bồng đảo mượt mà của cô như được bôi một lớp mật ong trong vắt, óng ánh.

Hai hạt đậu đỏ thắm cạ lên ngực anh, tê rần tận đốt sống, cuối cùng cô không nhịn nổi nữa, bấu lấy cổ anh, cất giọng quyến rũ: “Ngứa quá… A… Giúp em với…”

Tống Đĩnh Ngôn cười khẽ, rướn eo lao sầm vào, xấu xa đè lên cổ tử cung, khàn giọng hỏi: “Giúp em cái gì?”

Cô hé miệng, rồi lại vì một cú thúc hung ác mà thốt rên sung sướng: “—— Ưm.”

Anh cười liếm vành tai cô, “Muốn anh họ làm gì nào?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận