Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô xấu hổ đáp, “Ha… Chịch em đi…”

Âm thanh bé nhỏ xuyên qua tiếng nước ào ào, rành rọt rót vào tai anh, người đàn ông nâng mông cô lên, vào cạn.

“Ngoan,” Hơi thở trầm thấp đượm ý cười, “để anh họ giúp em.”

Tô Anh khó chịu vì tốc độ ra vào nửa vời này, người đàn ông vẫn hào hứng ghẹo cô, cô cắn mạnh vào vai anh như trút giận, anh rên đau, vật vùi trong huyệt thoáng rung theo lồng ngực phập phồng.

Trong cô bỗng co siết lại, cả người mềm nhũn vì cơn rung bất chợt, phóng túng rên rỉ bên tai anh: “A… Anh họ… Chịch em mạnh nữa… được không anh…”

Cô thừa biết nói điều gì có thể kích thích Tống Đĩnh Ngôn, không ngoài dự đoán, anh vần vò in dấu bàn tay đỏ lên bờ mông mềm của cô, đôi mắt anh sâu lắng, dành ra một tay mở vòi hoa sen hết cỡ, nước ấm tuôn ào ạt, hơi nước dày đặc như khói trắng lơ lửng trong không khí.

Anh xoay cô lại và ép cô vào tường, cô gối trán lên tay, dưới làn nước xối xả, cơ thể vốn đã nhạy cảm càng thêm khô nóng.

Anh đè eo cô xuống, làm bờ mông nảy nở hơi ưỡn lên như đang đón chào, vật nam tính đè lên hoa huyệt ướt mềm rồi dấn mình vào tận gốc, cô không kiềm nổi tiếng rên, vừa nghiêng đầu thì bị anh hôn ngấu nghiến.

Tay anh siết chặt vòng eo thon, cây gậy đỏ tím hung hãn lao sầm vào, nhanh như điện xẹt, cơ bụng anh va đỏ cặp mông trắng cô, đôi môi anh chu du từ gò má ửng hồng xuống cổ, cắn nhẹ lên mạch máu nhỏ li ti.

“Anh Đào… Em là của anh…”

Tình nồng chan chứa tan chảy trong ân ái mãnh liệt, từng âm thanh như được bọc trong ánh sáng chui vào tai, rung động cả thể xác và tinh thần, hai mắt đê mê, Tô Anh khóa ngược cánh tay anh, bật rên thành tiếng…

Trong phòng yên ắng trở lại, người con gái được ôm ngồi trên đùi Tống Đĩnh Ngôn, anh luồn những ngón tay thon dài vào mái tóc đen ướt sũng của cô, cầm máy sấy thổi gió ấm nhè nhẹ, kiên nhẫn giúp cô hơ khô từng sợi một.

Mái tóc ngắn của anh hãy còn hơi ướt, nước chảy men theo gương mặt nghiêng dịu dàng, gợi cảm đến mức khiến con người ta rạo rực. Tô Anh ngây người nhìn trong chốc lát, bất giác hôn lên má anh.

Cả hai người ở trong môi trường nóng ẩm suốt hồi lâu, má đều ửng đỏ, ngay lúc môi cô chạm lên má anh, cái nóng làm cô rụt vội về, nhưng nguồn nhiệt nóng bỏng đã tràn qua cổ họng, thiêu đốt cơ thể.

Rõ ràng đã lên đỉnh mấy bận, song nơi giữa hai chân vẫn khác thường, cô ngước nhìn anh, mắt long lanh ngời sáng.

“Vẫn muốn à?” Người đàn ông khẽ hỏi.

Người con gái chìa môi không đáp.

Anh mỉm cười, “Sấy khô tóc trước đã…”

“Rồi lát anh cho…” Anh ôm siết bờ vai cô, cúi đầu hôn lên nốt ruồi lệ nơi khóe mắt, giọng khàn khàn: “Cả đêm cũng được.”

Ngày hôm sau.

Phòng khách sạn có công năng chắn sáng rõ tốt, mặt trời đã lên cao tự bao giờ, nhưng khi người con gái phờ phạc trên giường từ từ thức giấc, trong phòng vẫn tối đen như mực, chỉ lờ mờ ánh đèn ngủ.

Cô chuyển mình khó nhọc, cơn đau giữa hai đùi giằng kéo từng đầu mút thần kinh, giữa lúc nửa tỉnh nửa mê, cổ họng khản đặc nỉ non đau đớn.

Tối hôm qua mây mưa quá độ, tới lưng chừng đêm, ý thức của cô bị dập phăng đi mất, thân dưới nhũn như chi chi vào lần lên đỉnh sướng sung sau chót, nửa chìm trong mê man. Trước khi lịm hẳn đi, cô nhắm mắt trong vòng ôm nóng bỏng của người đàn ông, bình yên đi vào giấc ngủ.

Chẳng bao lâu sau, có cái lạnh truyền đến từ khu vườn, hai chân cô vô thức rúm vào nhau, lại bị một đôi tay đè hờ hững.

“Yên nào.”

Tô Anh nhẹ nhàng mở mắt, tầm nhìn dịch dần xuống, trông thấy người đàn ông khoác áo choàng tắm trắng phau đang chăm chú nhìn vào giữa hai chân cô.

Cô có chút ngại ngùng, lẩm bẩm: “Thầy…”

Tống Đĩnh Ngôn không đáp, đẩy ngón tay bôi thuốc mỡ vào bên trong, xoa nhè nhẹ để đẩy nhanh tác dụng thuốc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận