Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thuốc mỡ man mát, dịu nhẹ mà không gây kích ứng thành công xoa dịu cơn đau tới từ vết thương, Tô Anh khoan khoái nheo mắt, thả lỏng chốn nọ.

Thật lâu sau, người đàn ông khép chân cô lại, duỗi thẳng rồi đắp kín chăn, bấy giờ mới đứng dậy đi đến đầu giường.

Anh leo lên giường ôm siết cô vào lòng, cô vùi đầu trước ngực anh, vừa khéo chạm vào vòm ngực trần qua cổ áo hình chữ V.

Ngực anh hơi nóng, láng mịn vô cùng, người con gái nghiêng đầu, liếm lên cơ ngực hơi nhô của anh.

“Ôi.” Anh hít vào thật sâu vì hơi thở nóng rực ấy, xoay người đè cô xuống, người con gái chẳng hoảng sợ gì mà cũng chẳng thét thành tiếng, chỉ nhìn anh cười hớn hở.

Hình như anh vừa mới tắm xong, tóc vẫn còn hơi ướt, thi thoảng có giọt nước lăn dài đậu dưới hàm, Tô Anh tít mắt nhanh nhẹn mút sạch nước, vờ mấp máy bờ môi căng mọng như đang tỉ mẩn nhấm nháp.

“Rất ngọt.” Cô bình phẩm.

Tống Đĩnh Ngôn cười, cúi đầu bắt chuẩn đóa mai hồng trước ngực cô vào miệng, liếm láp hạt đậu đỏ se cứng, cái lưỡi linh hoạt đảo tròn, chẳng chốc mà người con gái mềm lả trong lòng anh, hé môi rầm rì hổn hển.

Người đàn ông dừng lại, ngẩng đầu hôn lên khóe môi cô, đưa hương bạc hà tỏa khắp miệng, đoạn bảo: “Chỗ này ngọt hơn.”

Cô thẹn thùng im re, đôi mắt lúng liếng dịu dàng như nước.

“Em đói không?” Tống Đĩnh Ngôn cạ mũi lên cánh môi mềm.

Tô Anh gật đầu, nhìn anh không nói gì, nhưng tiếng nuốt nước bọt se sẽ lại rõ mồn một.

“Muốn ăn anh à?” Tống Đĩnh Ngôn cười hỏi dí dỏm.

Tô Anh liếm môi, “Muốn.”

“Còn sức không?”

Cô nhìn sang nơi khác, cà lăm: “Nghỉ… Nghỉ một tí là em lại sức ngay.”

Anh không đáp lời, mở miệng nhay khẽ chóp mũi cô, song lúc nhả hàm vẫn có vết răng lờ mờ. Trông anh có vẻ rất hài lòng, hôn lên nơi đó thêm bận nữa, bấy giờ mới kéo chăn bọc người đang trần như nhộng lại rồi bế vào phòng tắm.

Anh pha nước cho đủ ấm, bóp sẵn kem đánh răng, đế thêm vài lời dặn trước khi ra ngoài, lịch sự đóng cửa mà không nấn ná gì.

Lúc Tô Anh mở cửa phòng tắm với gương mặt sạch sẽ, người đàn ông đứng liền ngay đó, đôi mắt đen thẳm vấn vít hơi nước rạng ngời.

“Sao anh lại…”

Một thoáng sầu lo thoảng qua đáy mắt, Tống Đĩnh Ngôn hỏi: “Bên dưới còn đau không em?”

Cô biết anh vẫn còn day dứt nên lanh trí lắc đầu, nhưng ngay sau đó vẫn bị anh bế thẳng về phía bàn ăn.

Bữa sáng của khách sạn mang phong cách Tây, sức ăn của Tô Anh yếu, chưa xơi được mấy đã no bụng, chuyển sang nhâm nhi cà phê đen.

Tống Đĩnh Ngôn ngồi trên sô-pha, hai người cách nhau chưa đầy hai mét, anh mải miết khóa mắt vào cô, vẻ đắm say xen lẫn nét phức tạp, ánh mắt hàm chứa sự nặng nề đáng sợ khiến cô có phần không thở nổi.

Ăn uống xong xuôi rồi, Tô Anh mới ngước mắt nhìn Tống Đĩnh Ngôn, anh dời mắt, vươn tay tỏ ý bảo cô lại gần. Cô mím môi, bước từng bước nhỏ đến bên anh.

Tống Đĩnh Ngôn nắm chặt cổ tay trắng trẻo của cô, kéo cô vào lòng. Trong phòng mát rượi hơi điều hòa, nhưng cơ thể anh lại nóng hừng hực, mỗi tấc da thịt như được hơ qua lửa, đượm hơi ấm giúp lòng người an yên.

Ánh mắt quá đỗi thiêu đốt của anh khiến Tô Anh thấy là lạ, vừa toan lảng đi thì bị anh giữ đầu, ngón tay khô ráo ấm áp gắng ve vuốt gò má hơi sưng của cô thật khẽ, song người ở trong lòng vẫn ngả đầu né tránh vì đau.

Tay anh ngừng giữa không trung, đầu ngón tay run nhè nhẹ, vài giây sau, anh cất giọng trầm thấp, từng con chữ ngập tràn áy náy, “Anh xin lỗi, tất cả là lỗi của anh.”

Tô Anh ngẩn người, những ký ức mà cô cố quên đi bỗng chốc ùa về: đám đàn ông đáng khinh ghê tởm, những bàn tay nhơ nhuốc, tiếng cười dâm đãng tục tằn, tất thảy nhanh chóng vẽ nên một cảnh tượng sắc nét ở trước mắt cô.

Lòng cô ớn lạnh, có nhiều chuyện đã xảy ra sẽ trở thành dấu ấn hằn sâu tận xương tủy, càng muốn quên thì càng tỉnh táo, con tim đỏ máu càng thêm đau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận