Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô vòng tay ôm cổ Tống Đĩnh Ngôn, duỗi chân lanh lẹ ngồi lên đùi anh, rướn người ma sát về trước, gục đầu trên vai anh, chìa môi uy hiếp: “Anh không được xin lỗi em nữa, bằng không em…”

“Hửm?”

“Ừm… Bằng không em sẽ biến thành gấu túi, ngày ngày bám dính anh, muốn ném đi cũng không được.”

Tống Đĩnh Ngôn mím môi cười trầm thấp, bầu không khí vốn nặng nề dịu hẳn đi, anh đứng dậy, cứ thế ôm Tô Anh đến bên mép giường.

Anh vốn không định làm gì với người đang bị thương, nhưng vừa thả cô xuống, người con gái không chịu buông tay lại kéo giật anh về, khiến cả hai cùng ngã lên chiếc giường êm ái.

Anh khẽ nhắc nhở: “Anh Đào.”

Người con gái hừng hực lửa tình cười ranh mãnh: “Anh họ, anh còn muốn giao lưu kết hợp với em không?”

Lồng ngực Tống Đĩnh Ngôn rung động, dây thần kinh nhạy cảm ở bụng dưới co thắt liên miên, vuột ra tiếng thở ồ ạt.

Cô hồ ly nhỏ này, càng ngày càng biết cách ghẹo anh nổi lửa.

“Bên dưới em vẫn còn bị thương đấy.”

Môi cô kề sát tai anh, phả hơi thở như hương hoa, “Nhưng em muốn anh họ… a… Anh họ thương Anh Đào đi mà…”

Tống Đĩnh Ngôn híp mắt, đáy mắt ngập sắc đỏ tình dục, thứ nóng bỏng dưới áo choàng tắm to cộm lên. Anh nhếch môi, “Tí nữa em đừng xin tha…”

“Không đâu…” Tô Anh nhơn nhơn chớp mắt, “Có lẽ em… sẽ chỉ cầu xin anh mạnh hơn nữa thôi…”

Giọng Tống Đĩnh Ngôn khàn khàn: “Anh Đào… Ưm…”

Lần này vai người khóa môi đảo ngược, người đàn ông bị Tô Anh hôn ngấu nghiến. Cô thuận thế xoay người đè anh xuống, áo choàng tắm trượt khỏi vai cô giữa lúc xô đẩy, bầu ngực mềm nảy ra, đỉnh đồi nhô cao trong không khí.

Cô cúi đầu, mái tóc dài đen nhánh che đi nửa gương mặt đỏ rực, đôi mắt sâu thẳm quyến rũ khôn xiết.

“Bắt được rồi.”

Một lần nữa trở lại biệt thự, Tô Anh kinh ngạc thấy rõ.

Bốn phía quanh biệt thự sừng sững một nhóm đàn ông mặc âu phục đen và kính râm, người nào người nấy trông ác tợn.

Tống Đĩnh Ngôn nắm tay cô đến trước cửa, mở cửa tỏ ý bảo cô vào trong, bản thân lại đứng yên ở ngoài.

Tô Anh nghi hoặc, “Thầy?”

Người đàn ông siết chặt những ngón tay mềm xinh trong lòng bàn tay.

“Nơi này rất an toàn.” Anh nói khẽ, khom người ghé môi sát tai cô, “Anh đã sắp xếp bên trường rồi, mấy ngày nay em cứ nghỉ ở nhà cho khỏe.”

Tim cô bỗng gióng trống, “Còn anh thì sao?”

“Anh phải xử lý một số việc.” Tống Đĩnh Ngôn ngẩng đầu, đôi mắt đen láy nhìn cô, “Em ở nhà nhớ ngoan, nếu thấy buồn thì có thể gọi bạn qua chơi nhé.”

Tô Anh im lặng, mấy giây sau kéo áo anh hỏi khẽ: “Anh sẽ không gặp nguy hiểm gì chứ?”

Mắt cô long lanh, tỏa sáng dìu dịu.

Người đàn ông ôm ghì lấy cô, người cô mềm mại, khung xương nhỏ nhắn ngả vào lòng anh như muốn nhũn ra, bàn tay ấm áp vuốt ve mái tóc mượt mà, anh nói giọng êm như lông vũ, vỗ về con tim đang thấp thỏm của cô: “Không nguy hiểm gì đâu, nhiều nhất là ba ngày, anh nhất định sẽ trở về.”

“Em chờ anh.” Tô Anh khụt khịt, gian lao ngẩng đầu khỏi vòng tay anh, khẽ dặn: “Anh phải chú ý an toàn đấy nhé.”

Tống Đĩnh Ngôn cười, “Còn gì nữa không?”

“Nếu em nhớ anh thì anh không được phép lờ tin nhắn hay cuộc gọi của em, với cả…”

“Ừ?”

Cô bất chợt ôm anh, hai tay đan sau lưng siết chặt vòng eo anh, lưu luyến hít một hơi đầy mùi hương độc đáo trên người anh, sau đó mới nhón chân hôn anh mạnh mẽ.

Liếm môi in một vệt nước trong veo trên cánh môi hồng, cô cười ngọt làm nũng: “Hôn em đi.”

Đôi đồng tử tăm tối của Tống Đĩnh Ngôn như bừng sáng, cả thế giới cũng rạng ngời theo anh.

Anh tựa lên trán cô, giọng khàn khàn, “Muốn biến em thành bà Tống chết đi được.”

Người con gái dại ra, hiếm khi được một phen sửng sốt.

“Anh…”

Người đàn ông cúi đầu ngậm lấy bờ môi hơi hé rồi, mút vào miệng, mặc sức liếm cắn. Tô Anh từ từ khép mắt lại, đắm chìm trong nụ hôn nồng nàn, nhất thời quên khuấy chuyện tìm tòi ý tứ trong lời của anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận