Chương 89

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 89

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

***

Vừa bước vào văn phòng của Chung Ý, Tống Đĩnh Ngôn đã nghe thấy Cố Khê Viễn tru tréo.

“Mẹ nó chứ, lần này Thái Hậu chơi lớn thế, mang cả nhà họ Tân ra cược chưa đủ, lại còn ném cả nửa cái mạng vào sống mái với thầy Tống, sao máu liều thế nhỉ?”

Chung Ý liếc bạn, nhả khói thuốc, “Cậu tưởng ai cũng nhũn như miếng đậu hũ non giống cậu chắc.”

Cố Khê Viễn bị khịa đúng chỗ đau, nhảy dựng lên nhào về phía Chung Ý, người trên sô-pha nhanh nhẹn tránh thoát, tắt thuốc, từ từ châm một điếu mới: “À, không chỉ nhũn mà còn ngốc nữa.”

Cố Khê Viễn hung dữ gầm rít, “Con mẹ cậu chứ, ngứa đòn đúng không?”

Người nào đó lười biếng xắn cao tay áo sơ-mi, lộ ra cánh tay cuồn cuộn cơ bắp, gảy tàn thuốc, “Thử xem?”

Cố Khê Viễn: “…” Anh ta chẳng gan đâu mà nhận lời.

Tên này dữ ngang ngửa bệnh nhân ở bệnh viện tâm thần, đứa xấu số nào chẳng may rơi vào tay hắn, không nằm dí trong viện dăm nửa năm thì đừng hòng xuống được giường.

Anh ta xoay người, không thèm để ý tới tên mất trí này nữa, bỗng thấy Tống Đĩnh Ngôn đứng đằng sau cửa.

“Thầy Tống.”

Chung Ý nghe vậy ngoái đầu, thấy người đàn ông đang tựa lên cửa với vẻ hóng trò vui.

“Đến đúng lúc lắm.” Anh ta lời ít ý nhiều, “Có tin tốt đây.”

Tống Đĩnh Ngôn bước đến, cầm máy tính bảng Chung Ý đưa, trên màn hình hiển thị một biểu đồ với những đường cong sặc sỡ, Cố Khê Viễn nhìn lâu thấy lóa cả mắt, lẳng lặng rút di động ra nhắn tin tình tứ với hậu cung của mình.

Tống Đĩnh Ngôn cụp mắt nhìn trong giây lát, dần nở nụ cười trên môi, anh ngẩng đầu hỏi Chung Ý: “Giờ còn thiếu bao nhiêu?”

“Cậu về bên nhà họ Tống đi.” Chung Ý ngả ra sau, thuận thế gác hai tay lên lưng sô-pha, buông tuồng phóng khoáng.

“Chiếm được cổ phần của nhà họ Tống rồi, là cậu có thể làm Thái Hậu…” Anh ta gằn từng chữ, “… vĩnh, viễn, không, vực, dậy, nổi.”

***

Quan hệ giữa hai cha con Tống Chí Sính và Tống Đĩnh Ngôn trước nay không mấy thân thiết, thậm chí có thể dùng từ “xa cách” để hình dung.

Tống Chí Sính kế thừa sự nghiệp chính trị của bố, với nền tảng gia đình vững chắc và tính khéo léo, ông ta xuôi chèo mát mái trong chốn chính trường, thông đồng bén giọt thăng đến chức Thị trưởng.

Mới đầu ông ta muốn Tống Đĩnh Ngôn tham gia hoạt động chính trị, nhưng con trai chẳng những thẳng thừng từ chối mà còn ngoan cố trở thành giảng viên đại học, khiến ông ta giận dữ từ luôn mặt suốt mấy năm nay.

Dần dà, mối quan hệ vốn đã lạnh nhạt càng thêm mỏng manh, như tờ giấy chọc là thủng.

Tống Đĩnh Ngôn vừa mới bước qua cửa nhà họ Tống, trợ lý của Tống Chí Sính đã vội vàng chạy ra đón.

“Bố tôi đâu?” Tống Đĩnh Ngôn hỏi.

“Cuối cùng cậu cũng về.” Trợ lý buông tiếng thở dài như trút được gánh nặng, “Thị trưởng Tống đã ngồi trong thư phòng cả ngày nay rồi, cậu mau lên xem thế nào đi.”

Anh ừ hờ hững, bước lên lầu.

Cửa thư phòng không đóng, vừa mở cửa ra, một chiếc gạt tàn đá cẩm thạch bay đến, nện cú nặng trịch vào vai Tống Đĩnh Ngôn đang đứng im lìm. Anh chẳng kêu đau, dáng đứng thẳng tắp, chỉ có đầu mày chơi chau lại.

Vừa trông thấy anh, người đàn ông trung niên bảnh bao đang ngồi trên ghế làm việc nổi giận đùng đùng, hất phăng chồng tài liệu, bàn và thảm tức khắc bừa bộn giấy tờ.

Tống Đĩnh Ngôn không lên tiếng, dửng dưng nhìn ông ta.

Thật lâu sau, khi người đàn ông có vẻ đã bình tĩnh lại, ông ta nâng ly uống một ngụm trà sâm, vừa đặt ly xuống, ông to bỗng cười gằn, âm u hỏi, “Tống Đĩnh Ngôn, anh trở nên ấu trĩ và liều lĩnh như vậy từ bao giờ thế?”

Ông ta nâng mắt, ánh nhìn lạnh lẽo xuyên qua cặp kính, “Mụ ta là kẻ điên, vậy mà anh cũng điên theo, đánh cược toàn bộ gia sản để hơn thua với mụ ta đến cùng. Tôi đã xem thường anh quá rồi!”

Trong mắt Tống Đĩnh Ngôn bừng sắc lạnh, từng từ từng chữ rét thấu xương: “Vì bà ta động vào người không nên động trước.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận