Chương 91

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 91

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phát tiết xong xuôi, lửa giận trong lòng Tân Dật dịu xuống, đợi hơi thở vững vàng rồi, bà ta lấy lại bình tĩnh, gọi điện thoại cho cụ Tân.

Trước khi bà ta kịp mở miệng, cụ Tân ở đầu bên kia đã trầm giọng nói: “Ngày thường chị xử sự thâm hiểm độc ác, tôi đều mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhưng Tân Dật à, hổ dữ không ăn thịt con, con người ta dẫu có ác mấy cũng sẽ không động đến máu mủ ruột rà của mình. Nếu chị muốn hủy hoại Đĩnh Ngôn, tôi là người đầu tiên không đồng ý, tôi sẽ không để mặc chuyện này đâu.”

Lòng Tân Dật lạnh lẽo, “Bố, con…”

“Tôi sẽ sắp xếp lại quyền làm chủ ở nhà họ Tân.” Giọng cụ không to, nhưng âm nào âm nấy cũng vang dội, “Chị ở yên tại Đức cho tôi, sau này chị không được phép đi đâu nữa.”

Dứt lời, đầu bên kia cúp máy thẳng thừng và kiên quyết.

Di động trượt khỏi tai, rơi vỡ tan tành, Tân Dật đờ đẫn nhìn dòng người bất tận trước mắt, bỗng nở nụ cười quỷ dị lạnh thấu xương.

Cho dù bà ta có rắn như kim cương, cảm giác hoàn toàn bị cô lập cũng là điều bà ta nhất thời khó có thể chấp nhận.

Từ nhỏ bà ta đã là người hiếu thắng, chuyện gì cũng phải tranh vị trí số một, giành phần thắng suốt nửa đời, không ngờ nay lại thua trong tay con trai mình.

Ha, mỉa mai biết chừng nào.

***

Trong văn phòng của Chung Ý, Cố Khê Viễn vui vẻ như một tên ngốc, chạy ào ra ban công hét vang trời, “Mẹ kiếp, thắng rồi!!”

Âm thanh kia quá mức chói tai, Chung Ý ngồi trên sô-pha không khỏi hừ lạnh, “Thằng thiểu năng, liên quan chó gì tới cậu.”

Ở phía bên kia sô-pha, Tống Đĩnh Ngôn uống cạn cốc cà phê, di động rung lên, anh cúi đầu nhìn, cười nhạt, nhận cuộc gọi.

“Con giỏi lắm.” Đầu bên kia nói, “Dám bắt tay với Tân Viện và ông để đối phó với mẹ.”

“Đây là con đường mà tự bà chọn, tôi đã cảnh cáo bà rồi.”

Tân Dật khinh miệt ra mặt: “Con hao tâm tổn trí vì cái ngữ đê tiện kia quá nhỉ.”

Tống Đĩnh Ngôn chẳng buồn tranh luận với bà ta, lúc này điều đó đã không còn cần thiết: “Tôi sẽ gửi hết tiền của bà cho ông ngoại.” Anh từ tốn nói: “Nhưng bà sẽ không được hưởng một xu nào đâu.”

Đầu bên kia rú lên, “—— Tống Đĩnh Ngôn!”

“Mẹ.” Chợt, Tống Đĩnh Ngôn gọi nhẹ bỗng. Trái tim Tân Dật nháy mắt lỡ một nhịp, kể từ lúc bà ta ly hôn với Tống Chí Sính, con trai gần như không bao giờ gọi bà ta là mẹ nữa.

Đầu óc bà ta tê tái, chìm trong một thoáng hoảng hồn.

Không khí lặng ngắt vài giây, Tống Đĩnh Ngôn nhếch môi cười, thong thả lên tiếng: “Mẹ thua rồi.”

Vào tối ngày thứ ba, tất cả mọi chuyện xảy ra sau đó được giải quyết sạch nhẵn, bấy giờ cuộc chiến thương mại mới xem như kết thúc.

Chung Ý và Cố Khê Viễn đòi về với Tống Đĩnh Ngôn cho bằng được, miệng bảo gần nhà anh có mấy câu lạc bộ tuyệt hết nấc, nhưng anh thừa biết mục đích chính không nằm ở đó, có điều lay chuyển chẳng được, thế là cũng ậm ừ đồng ý.

Cố Khê Viễn ngồi bên xe của Chung Ý, cách một lớp cửa sổ mà vẫn nghe được tiếng hai tên này đấu võ mồm, Tống Đĩnh Ngôn nhoẻn cười, thả lỏng thần kinh căng thẳng, thở ra một hơi thật sâu, thấy người mình nhẹ nhõm hơn bao nhiêu.

Mấy ngày nay trong đầu anh chỉ toàn những đường cong xanh đỏ và những con số lộn xộn, lên xe rồi, anh vô thức mở lịch sử trò chuyện trong di động, lúc này mới sực nhớ người con gái chỉ nhắn cho anh vài tin ít ỏi, báo cho anh biết Bánh Bao Đậu đã sang chơi với cô, dặn anh đừng lo lắng gì.

Ngoan ngoãn và hiểu chuyện đến độ không chủ động gọi cho anh lấy một cuộc.

Khi xa cách thì bám dính như keo, hận không thể hòa làm một với anh, lần này lại chẳng thèm ngó ngàng gì, lòng anh buồn bực, bấm số gọi điện thoại.

Chuông chờ reo liên tục, mãi lâu sau mới có người bắt máy.

“Thầy à?” Bên kia cất giọng mềm mại, lộ vẻ vui mừng khó nén.

Bình luận (0)

Để lại bình luận