Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Đĩnh Ngôn gõ ngón trỏ lên bàn phím, vờ trầm giọng hỏi: “Ở nhà chơi vui lắm đúng không?”

“Dạ?”

Người đàn ông giả bộ húng hắng ho hai tiếng, tự mình bày tỏ tâm tư, ít nhiều gì cũng thấy hơi xấu hổ.

Giọng anh có phần hờn trách, “Quên luôn cả việc gọi cho anh.”

Cô gái ở đầu dây bên kia cười khẽ, liếm môi, tiếng nước lép nhép khiến bụng dưới người đàn ông căng tức.

Cô nói giọng hài hước: “Thầy nhớ em hả…”

Anh chẳng buồn giấu nữa, cười hỏi cô: “Em không nhớ anh à?”

“Ừm… Có chút chút…”

Tống Đĩnh Ngôn nghiến răng, như trông thấy cô gái ở đầu bên kia đang nhếch môi, mắt lúng liếng quyến rũ.

Đôi mắt anh rực nóng, nhìn thẳng về trước, giọng trầm thấp gợi cảm: “Bao giờ về, anh sẽ có rất nhiều cách để làm em nói thật.”

Tô Anh đỏ mặt, buông câu hờn dỗi rồi vội vàng cúp điện thoại.

Mới trò chuyện có vài giây, ngọn lửa thiêu đốt trong cơ thể như cháy bùng đến cực hạn, khiến làn da trắng muốt nóng ran.

Thật trí mạng.

Chỉ cần nghe mỗi giọng anh thôi mà cô đã có phản ứng sinh lý mãnh liệt vậy rồi.

Bánh Bao Đậu ôm hộp kem đến, vừa chén một thìa vừa liếc Tô Anh: “Thầy Tống gọi hả?”

Tô Anh ngạc nhiên, “Sao mày biết?”

Bánh Bao Đậu chọc ngón tay lạnh buốt lên mặt cô, chòng ghẹo: “Chậc chậc, viết hết cả trên đây này.”

Tô Anh sờ gương mặt đỏ bừng, mắng Bánh Bao Đậu một câu, đứng dậy toan làm thịt bạn, có điều Bánh Bao Đậu tuy xỏ dép lê, chân ngắn, bước ngắn, nhưng lúc chạy thì nhanh như cơn lốc, ôm hộp kem đảo một vòng quanh phòng khách biệt thự.

Tô Anh thở hồng hộc, giận dữ chỉ ngón tay ngọc về phía cô nàng, “Mày cứ chờ đấy… Tao mà bắt được mày…”

Bánh Bao Đậu gợi đòn xúc thêm thìa kem nữa, bỏ vào miệng nhấm nháp, “Tiểu Anh Đào, mày không bắt được tao đâu… Tao là Người Hùng Tia Chớp…”

Cô nàng nheo mắt hưởng thụ, Tô Anh nắm lấy cơ hội đuổi theo sau. Đến khi mở mắt phát hiện bạn chỉ còn cách mình đúng mấy mét, dưới tình thế cấp bách, Bánh Bao Đậu mở cửa lao ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa, Bánh Bao Đậu nhác thấy ba người đàn ông bước xuống từ hai chiếc ô tô, không kịp ngắm kĩ đã phi nước rút.

Tô Anh ở đằng sau hét lên, “Bánh Bao Đậu, mày đứng lại cho tao!”

“Còn lâu nhé!” Bánh Bao Đậu ném lại một rồi cắm đầu chạy về phía trước, bất chợt va vào ngực một người. Lồng ngực cứng ngắc làm đầu cô đau nhức nhối, người nọ đỡ vai cô theo phản xạ có điều kiện.

Đợi Bánh Bao Đậu hoàn hồn, cô khịt khịt mũi.

Quái lạ, sao lại có mùi kẹo dâu quen thế nhỉ?

Tay ôm chặt hộp kem trong lòng, cô từ từ ngẩng đầu lên, ngay sau đó, hốt hoảng, khó tin, kinh hãi, cả người đông cứng lại, hộp kem tuột khỏi tay rơi ụp xuống đất, bắn đầy lên chân cô.

Đồng tử đen nhánh nở to hết cỡ, cô ú ớ, run run mở miệng, “Cậu út.”

Cố Khê Viễn nhận ra Bánh Bao Đậu, nghi hoặc nhìn người lúc này đang rắn mặt: ngực phập phồng dồn dập, môi mím thành một đường, đôi mắt hun hút sắc bén dưới hàng mày rậm nhìn chằm chằm vào Bánh Bao Đậu, lạnh tựa dao băng.

“Bánh Bao Đậu?” Chung Ý cật lực dằn cơn thịnh nộ xuống, song giọng vẫn đượm lửa giận, khiến đầu óc Bánh Bao Đậu trống rỗng. Cô không dám mở miệng, cúi đầu nhìn bàn chân lấm bẩn, đôi tay bắt tréo sau lưng xoắn xuýt run rẩy.

Không khí lặng ngắt vài giây.

Tô Anh dừng tại chỗ, nhìn bóng lưng uể oải của Bánh Bao Đậu, không biết nên ở hay nên tiến.

Tống Đĩnh Ngôn ở đằng sau bọn họ thong thả đến gần, dắt cô vào nhà. Lúc xoay người, cô lo lắng nhìn anh, “Bánh Bao Đậu…”

“Đừng lo.” Người đàn ông cúi đầu hôn lên vành tai xinh xắn của cô, “Em đi thay quần áo đi, lát nữa mình ăn ở ngoài.”

Tô Anh chớp mắt, “Ăn cùng họ ấy ạ?”

“Em không thích à?”

“Không phải thế.” Cô ngẩng đầu, va vào đôi mắt đen thăm thẳm, nói giọng nghiêm túc: “Họ là bạn của thầy, em muốn làm quen với họ.”

Tống Đĩnh Ngôn yêu chiều xoa đầu cô, “Ngoan quá.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận