Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Anh xoay người lên lầu, Tống Đĩnh Ngôn ngồi xuống sô-pha chứ không đi theo.

Cô quay đầu, khó hiểu: “Anh không lên à?”

Người đang cởi cúc tay áo sơ-mi khựng lại, nâng mắt liếc cô, khóe miệng vương ý cười xấu xa: “Anh mà lên thì đêm nay em đừng mong xuống được.”

Người con gái vỡ lẽ, ngượng nghịu quay đầu, chạy rầm rập lên thang.

Tống Đĩnh Ngôn tựa lên sô-pha nhắm mắt nghỉ ngơi, sau mấy ngày thức trắng, đọng lại trong anh là sự mệt mỏi.

Suốt năm phút đồng hồ, một cao một thấp ngoài cửa cứ đứng im lìm tại chỗ.

Một người cúi đầu nhìn mặt đất, một người cúi đầu nhìn người kia.

Cố Khê Viễn không đỡ nổi bầu không khí áp lực cực điểm, thuận miệng tìm cớ: “Ấy… Tôi quên chưa lấy di động…”

Đợi anh ta ù té chạy khỏi chiến trường, Chung Ý mới lạnh lùng nói: “Ngẩng đầu.”

Bánh Bao Đậu rụt cổ, cẳng chân mềm rũ, nếu không có lý trí ngoan cường còn sót lại, chỉ sợ cô nàng quỳ rạp tự đời nào.

“Cậu không muốn nói lại lần thứ hai đâu.” Giọng Chung Ý trầm xuống, giáng mạnh vào trái tim nhỏ yếu của Bánh Bao Đậu. Cô từ từ ngước mắt, đối diện với gương mặt vừa lạ vừa quen kia.

Hai người nhìn nhau, ký ức ùa về như thủy triều, Bánh Bao Đậu nghiến nanh ken két, nhưng vẫn không ngăn được nỗi tủi hờn trào dâng.

Mắt rơm rớm, long lanh ánh nước, cô véo mình thật lực, không ngừng nhắc nhở bản thân không được chớp mắt.

Ít nhất nếu nước mắt không rơi, cô còn có thể gắng gượng được.

Chung Ý rũ mắt, nhìn chằm chằm vào gương mặt nhịn nhục và khiếp đảm kia vài giây, lửa nóng thiêu đốt trái tim đang đập thình thịch, anh thở chậm lại, bàn tay mang vết chai mỏng cứng ngắc vuốt ve khuôn mặt cô.

Cô mở to mắt, nhìn anh với vẻ khó tin.

Ngón tay chai sần đè nhẹ lên mí mắt, nước mắt lăn dài qua má như đê vỡ, rơi xuống bắn bọt nước li ti.

Chung Ý rút tay về, nhìn xuống Bánh Bao Đậu từ trên cao: “Gạt cậu ba tháng à?”

Giọng anh nhẹ tênh, nhưng lại vô cùng lạnh lẽo.

“Cậu út.” Bánh Bao Đậu sụt sịt, vội vàng nói: “Không phải vậy đâu.”

“Không phải vậy đâu?” Chung Ý cười khẩy, hỏi vặn: “Vậy con nói cậu nghe, vì sao người vốn nên ở Mỹ lại xuất hiện tại nơi này?”

Bánh Bao Đậu nén nước mắt, cúi đầu lặng thinh, không biết phải đáp thế nào.

“Tiểu Tịch, có phải cậu đã chiều con quá không?” Anh nói như đang chất vấn cô, lại như đang chất vấn chính mình, lạnh lùng rút di động ra, ấn vài phím rồi đưa đến bên tai: “Cậu sẽ gọi bảo mẹ con đưa con sang Mỹ ngay lập tức.”

Hai tiếng “tút” truyền ra từ di động, cuộc gọi được kết nối, Bánh Bao Đậu bỗng sực tỉnh, kiễng chân áp sát ngực anh, một tay ôm cổ anh để tránh cho bản thân bị trượt xuống, tay kia với cao như muốn giật di động.

Cô thẽ thọt xin tha: “Cậu út, con sai rồi, cậu đừng nói với mẹ được không?”

Tấm thân mềm mại dán lấy Chung Ý sít sao, ký ức thuộc về cơ thể của cả hai nháy mắt nổ tung trong dòng suy nghĩ hỗn loạn.

Cô ngước lên, anh cúi xuống.

Chẳng cần phải nhiều lời, ngọn lửa rực cháy trong bầu không khí đã chứng minh tất cả.

Hằn trong tâm trí, chưa từng lãng quên.

Chung Ý sững sờ trong phút chốc, đầu dây bên kia truyền đến một giọng nữ trung niên điềm đạm, “Tiểu Ý à, có chuyện gì thế em?”

Gương mặt bầu bĩnh đỏ ửng trước mắt ngập tràn nước mắt, Bánh Bao Đậu nhìn anh tội nghiệp, như đang cầu khẩn, lại như đang cầu xin.

“Không có gì đâu ạ.” Chung Ý khó khăn rời mắt, cuối cùng bại trận, thấp giọng nói: “Bố bảo mai chị qua ăn cơm.”

Đầu bên kia đồng ý, thuận miệng dặn dò vài câu rồi mới cúp máy.

Cô nhóc hãy còn treo trên người Chung Ý, cặp bánh bao nhỏ trước ngực mềm mại tựa vào anh ta, bụng dưới anh ta căng cứng, dục vọng chôn sâu trong tim như con thú phát cuồng cắn xé từng tấc máu thịt lưu động. Anh ta buồn bực vì sự thiếu quyết đoán của mình, và cả ham muốn mãnh liệt đang không ngừng vọt tăng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận