Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Xuống.” Lời anh ta đượm vẻ tức giận.

Bánh Bao Đậu sững sờ trong giây lát vì tiếng gầm giận dữ, cảm thấy có phần tủi thân, nhưng cô không dám làm càn, ngoan ngoãn rút tay chân về đứng im tại chỗ.

Lúc này Cố Khê Viễn bước đến, thấy cảnh mắt to trừng mắt nhỏ, anh ta âm thầm thở dài.

Xem ra lại đến tay anh ta rồi đây.

“Chào cháu, Tiểu Tịch, cháu còn nhớ chú không?” Cố Khê Viễn mỉm cười, vẫy tay với Bánh Bao Đậu.

Bánh Bao Đậu ngơ ngác gật đầu chào: “Chú Tiểu Viễn.”

Cố Khê Viễn bỏ qua ánh mắt lạnh lùng của Chung Ý, tiếp tục trò chuyện: “Hóa ra biệt danh của cháu là Bánh Bao Đậu hả?”

Anh ta nhìn gương mặt tròn của cô bé, cười: “Biệt danh cũng hợp phết chứ lị.”

Bánh Bao Đậu nghe vậy, tâm trạng vốn đã muộn phiền càng thêm tăm tối.

Cô biết mình không thể xem là xinh xắn, cùng lắm chỉ được cái dễ thương, nhất là khi đứng cạnh người đẹp như tiên giống Tô Anh thì càng chẳng thể so sánh.

Mái tóc quăn sóng dài đến vai, mang gương mặt trẻ con bầu bĩnh suốt mười tám năm không đổi, lúc cười gò má tròn phúng phính, may còn có ngũ quan nhỏ nhắn và lúm đồng tiền hơi nông để trông thêm phần ngọt ngào.

Nhưng thế vẫn chưa thể coi là đẹp, tuyệt đối chưa thể.

Cố Khê Viễn thấy Bánh Bao Đậu không vui thì vội đề nghị: “Cháu đi đổi giày đi, rồi chú Tiểu Viễn sẽ dẫn cháu đi ăn gì ngon nhé, không phải cháu thích ăn vặt nhất sao?”

Gáy hứng ngay một cú chặt để đời, Chung Ý thình lình mắng: “Cậu không nói lời mẹ nào thì sẽ chết à?”

Cố Khê Viễn xoa cái gáy đau điếng, lại nhìn Bánh Bao Đậu, cô nhóc đã giận dỗi chạy ào vào biệt thự.

Anh ta cảm thấy hết sức tủi thân.

Tôi thật lòng muốn hỗ trợ chứ bộ!

Bánh Bao Đậu vốn không muốn ngồi cùng một xe với Chung Ý, nhưng lại ngại đi làm kỳ đà cản mũi Tô Anh, dùng dằng mãi mới chịu lên ngồi ở hàng ghế sau, nhưng ai biết Chung Ý cũng theo vào. Sợ anh vẫn còn cáu bẳn, cô dính chặt lấy cửa sổ xe, làm khoảng giữa ghế rộng thênh thang.

Cố Khê Viễn nhìn hai người ở đằng sau qua kính chiếu hậu, mỗi người chiếm một bên, nước sông không phạm nước giếng.

Anh cười, xưa từng bảo hai người này có vấn đề.

Đúng là không trật đi đâu được.

Cụ Bạch làm buôn bán đã lâu, cũng coi như là danh gia vọng tộc ở thành phố A.

Cụ và cha của Chung Ý là bạn chí cốt, trong một lần đi du lịch, đối thủ thương mại thuê người giết cụ, bố Chung Ý chắn đạn giúp, nằm non nửa tháng trong phòng chăm sóc đặc biệt nhưng cuối cùng vẫn không qua khỏi.

Khi ấy Chung Ý mới mười tuổi, cụ Bạch thấy có lỗi nên đã nhận nuôi anh, tạm chịu trách nhiệm quản lý sản nghiệp của nhà họ Chung. Đến lúc anh trưởng thành, cụ trao trả cơ nghiệp và cả phần của nhà họ Bạch cho anh.

Ông cụ không có con trai, chỉ có một cô con gái, lúc sinh Bánh Bao Đậu suýt nữa chết vì khó sinh, cụ đau lòng lắm, lưng gánh áp lực cũng không cho phép con gái mạo hiểm thêm.

Bánh Bao Đậu vừa chào đời đã trở thành người được cưng chiều nhất nhà họ Bạch, ông cụ mong sau này cháu lớn sẽ trở thành một người con gái nết na, hiền dịu, đặt cho cháu cái tên “Bạch Ngữ Tịch”.

Nhưng cô nhóc thoạt nhìn có vẻ ngoan này, thực chất phóng khoáng và tinh quái, gây rắc rối khắp mọi nơi, hễ dính phải vấn đề gì là lại bám lấy Chung Ý xin xỏ tha thiết.

Chung Ý ngày thường kiệm lời, phần lớn thời gian trưng bản mặt lạnh tanh, nhưng lại có phần dung túng cô cháu gái ngoại mà anh ta trông nom từ nhỏ tới lớn, đã ngấm ngầm cũng như công khai giúp cô giải quyết hậu quả không biết bao nhiêu lần.

Để khi vừa thấy cuộc gọi từ Bánh Bao Đậu, là anh lại nở một nụ cười bất đắc dĩ.

Đã nhiều lần Cố Khê Viễn đoán trúng phóc, “Lại nhóc ma vương nhà cậu đấy hả?”

Chung Ý liếc anh ta.

Cố Khê Viễn nói tiếp: “Cậu chỉ kiên nhẫn với mỗi mình cô bé thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận