Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nụ hôn âm ấm dừng trên môi cô, rồi từ từ dịch đến sau tai, hơi thở nóng bỏng trêu ghẹo làn da mềm trắng ngọc, anh mấp máy môi, khiến người con gái kinh ngạc, sau đó thẹn thùng đánh nhẹ vào ngực anh.

Anh hỏi: “Đau mà còn nuốt hết hả?”

Bên tai vấn vít tiếng cười trầm thấp của Tống Đĩnh Ngôn, Tô Anh đỏ bừng mặt, vùi đầu vào vai anh, ngúng nguẩy không chịu ngẩng đầu nhìn anh.

Cô mặc T-shirt đen đơn giản, trước ngực phồng lên một đường cung mượt mà, Tống Đĩnh Ngôn cúi đầu tìm được nhũ hoa hơi săn cứng sau lớp vải, nhay nhay cắn cắn, chút nhoi nhói khiến cô vặn người kháng cự, anh chợt ôm ghì lấy eo cô, toan nuốt trọn thức quả mọng nước thơm lựng kia.

Chuông điện thoại bỗng reo vang.

Tống Đĩnh Ngôn nhíu mày không nhúc nhích.

Tô Anh cắn môi, đẩy nhẹ vai anh, “Di động kìa anh.”

Tống Đĩnh Ngôn cầm máy lên ngó, ba chữ “Cố Khê Viễn” to đùng tỏa sáng lấp lánh.

Anh lạnh nhạt ngắt cuộc gọi, bên kia bám riết không ngừng, rất có xu thế không nhận máy thì không thôi gọi giục hồn.

Người đàn ông cảm thấy bất đắc dĩ, thong thả mở khóa màn hình, quả nhiên đầu bên kia tức khắc bắn liên hồi.

Thật lâu sau, khi bên kia đã yên tĩnh lại, anh mới lạnh nhạt bảo sắp đến rồi, sau đó thẳng tay cúp máy.

Tống Đĩnh Ngôn thở dài, cúi đầu tìm được gương mặt nhỏ đang trộm cười của người nào đó, mắt anh thêm tối, cắn hơi mạnh lên bờ vai mảnh dẻ của cô cho hả lòng, khiến cô xuýt xoa kêu đau.

“Anh cắn đau em…” Cô chu môi làm nũng.

Người đàn ông gõ nhẹ lên chóp mũi cô, “Em còn dám kêu à?”

Bị cô ghẹo cho bừng lửa khắp toàn thân, còn chẳng thể tùy ý ái ân trong đủ mọi loại tư thế, cứ như một phương pháp thử thách ý chí trá hình.

Song trên thực tế, một khi đối diện với cô, sự tự chủ của anh hoàn toàn mất tăm mất tích.

Hơi thở của cô tựa như một chất độc hiếm có, một khi chạm đến cơ thể anh rồi, thì anh sẽ kìm lòng không đặng lún càng thêm sâu, là cái nghiện tận sâu trong xương tủy.

Người con gái mím môi cười trộm ở trong lòng anh, anh chẳng buồn nhiều lời, tặng ngay một cái hôn sâu đến độ làm cô suýt bất tỉnh nhân sự.

Đến khi cô mở mắt trong hơi thở mong manh, ngọn lửa trong mắt Tống Đĩnh Ngôn bốc cháy, anh vần vò mông cô, mờ ám nói: “Về rồi anh cho em biết mùi.”

Biệt thự cách hội sở không xa, lái xe qua cũng chỉ mất chừng mười phút, nhưng sau khi xuống xe, người con gái nổi hứng muốn ăn kem ốc quế, kéo tay Tống Đĩnh Ngôn nhõng nhẽo hồi lâu.

Đương độ giao mùa giữa hè và thu, nhiệt độ giữa ngày và đêm chênh lệch lớn, Tống Đĩnh Ngôn vốn không đồng ý, nhưng khi cặp mắt long lanh rạng rỡ nhìn anh chăm chú, anh lại chẳng thể nói ra bất cứ lời cự tuyệt nào.

Đến khi người con gái tay cầm kem ốc quế, tay nắm tay người đàn ông, cười băng qua đại sảnh rộng rãi sáng ngời của câu lạc bộ, tiến về phía thang máy, cô bắt gặp một bóng người quen thuộc chạy như bay về phía này. Cô kinh ngạc đứng khựng tại chỗ, dõi theo Bánh Bao Đậu mặt đầy nước mắt chạy ào qua mình.

“Bánh Bao Đậu.” Tô Anh ngoái đầu, buột miệng kêu.

Dường như Bánh Bao Đậu không nghe thấy, cắm đầu chạy thục mạng như thể sau lưng có quái thú tàn ác, chẳng chốc đã biến mất khỏi tầm mắt Tô Anh.

Tô Anh biến sắc, dúi cây ốc quế vào tay người đàn ông, bỏ lại một câu: “Em đuổi theo nó.”

“Anh Đào.”

Tống Đĩnh Ngôn chưa kịp ngăn thì người con gái đã chạy mất, anh vô thức định đuổi theo, nhưng ngẫm lại thì đã có vệ sĩ vẫn luôn âm thầm bảo vệ cô, anh không cần phải lo lắng cho sự an toàn của cô.

Có một số việc, vẫn nên để lại không gian cho hai người họ.

Vì thế, anh dừng bước, bấm số gọi điện thoại.

“Đang phòng nào?” Anh hỏi.

Cửa phòng vừa mở ra, mùi rượu gay mũi xộc vào mặt Tống Đĩnh Ngôn, anh nhíu mày đảo mắt nhìn quanh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận