Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không phải do con.” Anh nói, giọng nghẹn ngào, “Mà là lỗi của cậu.”

Con tim Bánh Bao Đậu run rẩy, nước mắt đè nén tràn bờ mi, tụ họp, rơi xuống T-shirt trắng, nhuốm ướt mảng áo trước ngực.

Cô se sẽ hỏi: “Cậu đã biết rồi… phải không?”

Chung Ý cúi đầu, nhìn người con gái đang rơi nước mắt như mưa, trái tim nóng hổi như bị dây nhỏ siết chặt, cái đau nhức nhối bao phủ xương cốt, mỗi một lần xé rách đều như muốn làm anh nghẹt thở.

Cô bé mà anh yêu thương và bảo vệ suốt mười tám năm, cuối cùng cũng đã trưởng thành.

Năm năm tuổi, cô đánh nam sinh cùng lớp bầm dập mặt mũi, mẹ cô tức tối muốn răn dạy, cô trốn sau lưng anh, trao gửi ánh mắt trông mong cầu cứu.

Năm mười tuổi, cô làm vỡ ấm trà mà cụ Bạch yêu nhất, thoát khỏi mọi vệ sĩ, bắt xe một mình đến công ty anh, đứng khóc như mưa ngoài cửa phòng họp.

Năm mười bốn tuổi, cô không thích cách dạy bảo của hiệu trưởng, xâm nhập vào máy tính của ông ta, phát phim cấm trong lúc toàn trường tập hợp, khiến cả trường xôn xao. Đến khi vỡ lở, cô viết một ngàn câu “Cậu út, con sai rồi”, cuối cùng đổi lấy sự mềm lòng của anh.

Và cả… ngày sinh nhật mười tám tuổi của cô…

Nhân lúc anh say rượu, cô trèo lên giường anh, run rẩy áp lên môi anh, miệng cô ngọt ngào mê người, mang hơi thở của kẹo dâu chua ngọt.

Anh ý loạn tình mê, đột nhiên đè cô xuống, nụ hôn sâu nóng ướt chạy xuống dần từ khóe môi, bàn tay anh mơn trớn nơi tròn trịa và mềm mại, quả nhỏ màu hồng nhạt bị anh ngậm vào miệng, mút mát liếm khẽ.

Dần dà, cô vuột ra tiếng rên yêu kiều, đầu óc anh nổ tung, xé toạc những món đồ còn sót lại trên người cô như con thú điên, nóng nảy muốn xâm nhập cơ thể cô, song lại dừng chân ở phút cuối.

“Cậu út…”

Âm thanh mềm mại kia như chậu nước lạnh thấu xương tưới ướt đẫm người anh, cơn say nháy mắt bay đi một nửa.

Đến khi tỉnh táo lại, anh thấy cô bé trần trụi nằm dưới thân mình, dấu hôn mờ ám đỏ rực chạy từ cổ xuống ngực, ngay đến vùng bụng phẳng cũng in hằn dấu ấn.

Cô đau phát run, lệ thấm ướt khóe mi, gối trắng ướt sũng sĩnh nước mắt.

Đêm đó, người đàn ông ba mươi tuổi chưa bao giờ luống cuống xem như đã cảm nhận sâu sắc được điều đó.

Chung Ý bước lên một bước, nâng tay xoa gương mặt đông cứng của cô, ngón cái mơn man, muốn lau đi những giọt nước mắt đang tuôn chảy.

Anh ôn hòa mở miệng: “Tiểu Tịch, bây giờ con còn nhỏ…”

“—— Con không còn bé bỏng nữa.” Cô tàn nhẫn đẩy anh ra, lùi về sau một bước, ngẩng đầu bướng bỉnh, “Con đã mười tám tuổi rồi, con biết mình muốn gì.”

Ánh mắt cô kiên định, quyết đoán, không hề sợ hãi.

“Cậu, con thích cậu.”

Chung Ý lạnh lẽo mím môi, không nói chuyện cả hồi lâu.

Giữa bầu không khí căng thẳng, ánh sáng lạnh lẽo toát ra từ đôi mắt anh không khỏi khiến phòng u ám đi vài phần.

Một lát sau, người đàn ông rút tay về.

“Thích?” Chung Ý lấy bao thuốc ra, rút một điếu ngậm trong miệng mà không châm lửa, cụp mắt nhìn Bánh Bao Đậu, “Con nghĩ thế nào là thích?”

Bánh Bao Đậu vắt hai tay sau lưng, nửa thân trên thẳng tắp, đôi mắt ướt át, hàng mi dày vẫn còn lấm tấm bọt nước long lanh.

“Là muốn ở bên cậu…”

Ấy là lời thật lòng của cô, nhưng vừa vuột khỏi môi thì một nửa tự tin bay đi đâu mất, ánh mắt Chung Ý tối tăm nặng nề, như nhìn thấu lòng cô.

Cô cúi đầu, ngập ngừng nói: “Muốn được nhìn thấy cậu mỗi ngày, muốn ở cạnh cậu, muốn làm những chuyện trai gái sẽ làm cùng cậu…”

Người đàn ông đứng ngược sáng, cái bóng cao lớn bao phủ cả cơ thể bé xinh, anh nắm cằm cô, buộc cô phải ngước mắt nhìn mình.

“Chuyện trai gái ư?” Khi không cười, trông Chung Ý lạnh lùng nghiêm túc, khi cười lại hoàn toàn khác, ví như lúc này, anh vứt điếu thuốc, khom lưng nhìn thẳng vào mắt cô, nhếch môi cười nghiền ngẫm.

“Cậu… ưm…” Cô kinh hoàng trợn mắt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận