Chương 101

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 101

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cánh môi mềm mại cứ thế dán tới, hơi thở đàn ông trưởng thành ập vào mặt, phá vỡ mạch suy nghĩ hỗn loạn, làm con tim nóng hổi loạn nhịp phải rung động.

Cô còn chưa kịp đáp lại, người đàn ông đã buông ra sau vài giây, hơi thở ấm áp phả nhẹ lên khóe môi cô, trêu ghẹo lông tơ mềm mại trên da thịt.

“Không đủ à?” Anh thấp giọng hỏi.

Cô chớp mắt, vừa hé môi thì anh thình lình ôm cô vào lòng, tay giữ đầu cô, cúi xuống hôn cô đầy thô bạo.

Lồng ngực anh nóng hừng hực, mang theo ngọn lửa cháy lan tận đồng cỏ, nóng đến mức khiến người cô nhũn cả ra, bàn tay chơi vơi giữa không trung rũ xuống bên người, cô nhắm mắt, cảm nhận cánh tay mạnh mẽ cường tráng đang ôm eo mình, và cả…

Môi lưỡi quấn quýt, say sưa nhiệt liệt, đầu lưỡi mạnh mẽ linh hoạt xộc vào miệng cô, khuấy đảo hơi thở vốn đã hỗn loạn, cánh môi đau xót vì những cái nhay cắn, nhưng cô lại đắm chìm trong đó, chẳng muốn xa rời.

“Thích vậy phải không?” Hơi thở của Chung Ý nặng nề, anh tựa lên trán cô, cười lạnh hỏi: “Miệng gọi cậu út, mà lại miên man muốn làm chuyện loạn luân với cậu út ư?”

Bánh Bao Đậu cứng đờ, trái tim bị thô bạo xé rách, run rẩy, cô cắn môi, nín dòng nước mắt, “Không phải thế…”

“Không phải cái gì?” Chung Ý nắm cổ tay cô, kéo mạnh, đè cô lên tường, anh áp sát vào, bàn tay thô ráp nắm lấy bàn tay mềm như không xương của cô, dẫn dắt cô chạm vào nơi mẫn cảm giữa hai chân mình.

“Từ nhỏ đến lớn, con muốn làm gì, cậu đều đồng ý, chuyện con làm sai, cậu đều tha thứ…”

Giọng anh trầm thấp như rơi vào hồ băng, đôi mắt tăm tối nhìn cô chằm chằm: “Thế nên nếu con muốn lên giường với cậu, cậu cũng phải phối hợp với con vô điều kiện đúng không?”

Bánh Bao Đậu kinh hãi phát run, khóc nức nở, “Cậu út… con…”

Bàn tay mềm mại chạy lung tung giữa hai chân Chung Ý, hương thơm thiếu nữ thấm vào cái đầu căng thẳng, mắt anh đỏ gay, hít thở nặng nề. Anh khàn giọng hỏi: “Lên tầng thuê phòng nhé?”

Bánh Bao Đậu ngây ngẩn, hàng mi thoáng run run.

“Con muốn gì, cậu cũng có thể cho con.” Ý cười nơi khóe miệng anh lạnh lẽo, “Nhưng sau đêm nay, con phải ngoan ngoãn biến về Mỹ cho cậu, không bao giờ xuất hiện ở trước mặt cậu nữa.”

Bánh Bao Đậu mím môi, nước mắt bất giác rơi xuống, tí tách nhuốm ướt cả gương mặt.

“Con không… không muốn vậy…” Cô nghẹn ngào, run rẩy rút bàn tay đang bị anh giam cầm, cúi đầu tủi thân nói năng lộn xộn, “Con không muốn sang Mỹ… và rời khỏi cậu… Con… con không muốn rời khỏi cậu…”

Người đàn ông lạnh lùng nhìn cô, dẫu mặt ngoài bình tĩnh và tự nhiên mấy cũng không thắng nổi trước tiếng cô thút thít, nó như con dao sắc bén thọc cho từng cơ quan trong anh đầm đìa máu.

Trong trí nhớ của anh, cô là một nhóc quỷ nghịch ngợm không tim không phổi, ngoài lúc phạm sai lầm vờ đáng thương mới rớt vài giọt nước mắt để giành được sự đồng tình của anh, tuyệt đại đa số thời gian luôn mang gương mặt cười, đôi mắt cong cong và lúm đồng tiền hơi nông nơi khóe miệng, ngọt ngào đến mức làm con người ta chỉ muốn yêu thương thật nhiều.

Chẳng biết từ bao giờ, hễ cứ đối mặt với anh là cô lại khóc, lần sau dữ dội hơn lần trước.

Kể từ năm anh hai mươi bảy tuổi, cụ Bạch đã bắt đầu nhọc lòng với chuyện hôn nhân của anh, lâu lâu lại lấy đủ mọi loại lý do mời những thiên kim danh viện cụ nhìn trúng đến nhà làm khách, đổi đa dạng cách để anh xem mặt.

Anh không bài xích, song cũng chẳng mấy bận tâm, lần nào cũng gặp cho có, làm ông cụ mất hứng.

Có lần trùng hợp bắt gặp bữa tiệc như vậy, cô nhóc nổi giận đùng đùng lên lầu, đập tan tác cả phòng, có mấy khung ảnh rơi vỡ trên mặt đất, thủy tinh cắt vào cẳng chân cô, để lại những vết thương đổ máu hẹp dài.

Anh tựa lên cửa, lẳng lặng đợi cô quấy xong mới bước vào ôm cô lên giường, quỳ một gối xuống đất, cẩn thận xử lý miệng vết thương cho cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận