Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô đau xuýt xoa, khóc rưng rức.

Anh dừng việc trên tay, nhẹ đi vài phần, “Đau à?”

“Cậu út.” Cô khụt khịt, hỏi anh khi đang ầng ậng nước mắt: “Cậu sẽ rời khỏi con sao?”

Khi đó Chung Ý nào biết tâm tư của cô bé con, chỉ xem đây như một trận làm mình làm mẩy của con trẻ.

Vậy nên anh đáp: “Không đâu.”

Anh còn nói: “Cậu sẽ mãi mãi ở bên con.”

Nhưng nào ai biết, cô lại tưởng đó là thật, ghi dấu từng câu từng chữ tận sâu dưới đáy lòng.

“Cậu đã từng nói sẽ không rời khỏi con, cậu không thể lật lọng được…” Cô bé khóc đỏ bừng cả mắt, hai má đỏ rực, khẽ nói: “Hơn nữa rõ ràng cậu… cậu…”

Chung Ý nhíu mày, “Cậu làm sao?”

Bánh Bao Đậu nghiêng đầu không đáp.

Chung Ý trầm giọng “Nói.”

Cô ngẩng đầu, đôi mắt trần đầy vẻ kiên quyết, “Rõ ràng cậu cũng có cảm giác với con, đêm đó cậu…”

“Đêm đó?” Chung Ý lạnh lùng cắt ngang lời cô, bâng quơ hỏi: “Chỉ vì chuyện này mà con dám chắc rằng cậu sẽ làm chuyện điên rồ với con ư?”

Bánh Bao Đậu sửng sốt.

“Tiểu Tịch, con không hiểu đàn ông rồi…”

Cơ thể nóng bỏng của Chung Ý áp lên, cánh môi chạm khẽ vào vành tai trắng nõn của cô, anh cười, nhưng mỗi một từ thoát ra khỏi bờ môi lại tràn đầy vẻ châm chọc.

“Trong tình huống đó, dù đấy không phải là con mà là bất cứ một người phụ nữ nào khác, cậu cũng sẽ có phản ứng như vậy.”

Anh ngậm lấy vành tai cô, mút khẽ, vừa lòng cảm nhận sự run rẩy của cô.

“Vả lại, chẳng gã nào có thể từ chối một người phụ nữ chủ động nhào vào lòng mình hết…”

Bánh Bao Đậu tái mét, máu như bị rút cạn trong tích tắc, cô cắn môi, bừng đỏ, “Con không tin…” Cô nói, “Con không tin cậu…”

Chung Ý nhíu mày, mở miệng toan nói, cô nhóc lại kinh ngạc, lau đại nước mắt, đẩy mạnh anh ra, mở cửa xông ra ngoài.

Cô chạy trối chết, thoắt cái đã không thấy bóng.

Người đàn ông cụp mắt, từ từ tựa vào tường, trái tim cảm nhận một nỗi bực không tên, chạy tán loạn trong cơ thể, cả người u ám.

Một bóng người xuất hiện trước cửa, đứng lặng trong chốc lát, khom người nhặt một vật nào đó, thật lâu sau mới từ tốn mở miệng: “Um sùm thế này chẳng giống cậu gì cả.”

Chung Ý cười gượng gạo,”Vậy thế nào mới giống tôi?”

Cố Khê Viễn tiến đến, giơ viên kẹo dâu tây cho anh xem, cười hỏi: “Đây là lý do ông chủ Chung không ưa đồ ngọt điên cuồng ăn kẹo đấy sao?”

Chung Ý cúi đầu nhìn vỏ bọc quen thuộc, khóe môi trĩu dần, cay đắng.

Viên kẹo này là của cô.

Là kẹo mà cô cố ý đặt riêng cho Chung Ý bị bệnh tuột huyết áp, cô thích vị dâu, chua ngọt mà không ngấy.

Anh ta ghét đồ ngọt, nhưng sau khi đưa cô đi, anh lại bị mê hoặc bởi hương vị ngọt ngào này, như bị đầu độc bởi thuốc phiện, nếm thử rồi là chẳng dừng lại được nữa.

Như kẹo.

Lại như người.

Chung Ý cười tự giễu.

Rốt cuộc ai mới là người đang phát điên đây?

***

Tống Đĩnh Ngôn dừng xe trước khu nhà Bánh Bao Đậu sống, vừa định gọi điện thoại thì màn hình sáng lên.

“Thầy.” Giọng ở đầu bên kia mềm mại, lại có chút nghẹn ngào.

Anh vội xuống xe, nhìn lên tầng, hỏi: “Giọng em làm sao thế?”

Nhà Bánh Bao Đậu ở tầng bốn, bóng hình yểu điệu đứng ở ban công rơi vào mắt anh. Thấy anh nhìn lên, cô vẫy tay với anh.

“Không có gì đâu anh. Bánh Bao Đậu…” Cô vừa mở miệng, mũi lại cay cay, “Em quen nó đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên em thấy nó khóc thương tâm như vậy…”

Lúc ấy, Tô Anh tìm thấy Bánh Bao Đậu khóc nức nở ở bên đường, co cụm vùi đầu giữa hai chân, cả người run lẩy bẩy.

“Bánh Bao Đậu…” Cô khom lưng vỗ nhẹ lên bờ vai run rẩy.

Bánh Bao Đậu từ từ ngẩng đầu nhìn cô, gương mặt vẫn còn tuôn nước mắt khiến Tô Anh khó chịu, cô ngồi xổm xuống, sờ đầu bạn, dịu giọng dỗ: “Đừng khóc.”

Bánh Bao Đậu gắng dằn dòng lệ xuống, nhưng vừa thở ra, xoay người ôm lấy Tô Anh, cô khóc càng thêm tợn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận