Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Miệng cứ nhắc liên miên: “Tao ghét cậu út… Anh Đào… Hức… hức… Tao ghét cậu chết đi được…”

Câu nói không đầu không đuôi khiến Tô Anh không biết phải an ủi từ đâu, chỉ đành vỗ lưng an ủi bạn, mặc cho bạn trút nỗi lòng.

Sau đó, cô kéo Bánh Bao Đậu đã khóc kiệt sức lên xe taxi, Bánh Bao Đậu tựa lên vai cô, mí mỏng hơi sưng, lệ tuôn nơi khóe mắt không ngừng.

Quen Bánh Bao Đậu từ cấp ba đến nay, đây là lần đầu tiên Tô Anh nhận thấy, hóa ra Bánh Bao Đậu cũng có một mặt yếu ớt như vậy.

Tính Bánh Bao Đậu nhiệt tình ấm áp, lúc nào cũng giống như mặt trời nhỏ tỏa sáng muôn nơi, chiếu rọi những người ở xung quanh mình.

Cô đương nhiên cũng nằm trong số đó.

“Trước nay đều là Bánh Bao Đậu nghĩ đủ cách để trêu em, dỗ em, chăm sóc mọi cảm xúc của em, nhưng em lại mờ mịt chẳng biết gì, còn mắng nó, giận nó.”

Tô Anh xoay người nhìn vào trong nhà, người đã khóc mệt mỏi đang ngủ nặng nề trên sô-pha.

“Thầy.” Cô khẽ gọi.

“Ơi.”

“Hóa ra một đứa phóng khoáng yêu cười như nó cũng sẽ có lúc không vui…” Tô Anh gục đầu, có phần uể oải, “Có phải em thật thất bại khi làm một người bạn không?”

“Em nhận ý tốt của nó như một lẽ hiển nhiên, nhưng chưa bao giờ hỏi những điều làm nó thương tâm, khổ sở…”

“Nếu em ấy muốn giấu em thì sao có thể để em biết được.” Giọng Tống Đĩnh Ngôn mát lạnh xuyên qua ống nghe, như làn gió mát, thổi tan sự bất an trong cô: “Anh Đào, ai cũng có chuyện khó mở lòng, nếu nói ra thì không còn gọi là bí mật nữa.”

Tô Anh gật đầu đồng tình, hỏi ngược: “Thầy cũng có bí mật à?”

“Có chứ.” Giọng anh tha thiết, chân thành, “Nhưng nếu em muốn biết thì anh bằng lòng nói.”

Cô ghẹo, “Em chẳng muốn biết đâu.”

Người đàn ông cười, ánh đèn bên đường mờ nhạt, không soi rõ mặt anh, chỉ có thể thấy lờ mờ, nhưng cặp mắt trong veo và sáng sao kia thì đẹp đến nao lòng.

Sự ấm áp lan tỏa trong bầu không khí.

Tống Đĩnh Ngôn nuốt nước bọt, người con gái nghe tiếng ấy thì đỏ mặt.

“Em xuống không?” Anh khàn giọng hỏi.

Cô lẩm bẩm: “Em không xuống đâu.”

“Hả?”

“Xuống đấy nguy hiểm lắm…” Giọng cô mềm mại, quyến rũ, “Em sẽ bị anh xơi sạch mất thôi.”

Người đàn ông cười: “Em tưởng mình thoát được chắc?”

Cô lầm bầm: “Ừm… đêm nay em định ở với Bánh Bao Đậu.”

“Vậy anh phải làm sao bây giờ?”

Tô Anh kinh ngạc, không ngờ lại thoáng nghe thấy chút ấu trĩ trong giọng anh, như đứa bé con đang cáu kỉnh.

“Mai…” Cô nhẹ đáp: “Mai em qua văn phòng tìm thầy nhé…”

Bụng dưới của người đàn ông căng chặt, đôi mắt nóng lên, “Em tìm thầy làm gì?”

Cô thẹn thùng cắn môi, “Để học bù… được không thầy?”

“Dĩ nhiên rồi.” Người đàn ông nhoẻn cười, “Thầy sẽ chờ em.”

Bánh Bao Đậu ngủ chập chờn cả đêm, gương mặt lạnh băng của người kia cứ lởn vởn trước mắt, kích thích não cô, khiến cô giật mình tỉnh giấc giữa đêm đen không biết bao nhiêu lần.

Vào năm giờ sáng, Bánh Bao Đậu gần như tỉnh hẳn, vén tấm chăn Tô Anh đắp giúp ra, vuốt tóc vào bếp rót cho mình một cốc nước.

Sau một đêm khóc lóc, uống chừng ba ly mới phần nào giải tỏa cơn khát cực độ.

Lúc về phòng, trong phòng tối đen như mực, Bánh Bao Đậu không chú ý tới ngưỡng cửa, vấp chân bổ nhào về trước, hai gối chạm đất cái rầm, ngã trong thế chó đớp thức ăn.

Tiếng động đánh thức Tô Anh đang say giấc trên một đầu sô-pha, cô ngồi bật dậy, xoa mạnh mắt cố làm mình tỉnh táo lại.

“Bánh Bao Đậu?”

“Anh…” Bánh Bao Đậu vừa mở miệng đã khóc òa, cái đau nơi thể xác và trong tim chồng chất lên nhau, hóa thành một thể, dễ dàng hòa tan vỏ ngoài vốn đã yếu ớt của cô.

Tô Anh mở đèn, thấy bạn đang quỳ rạp trên đất vùi đầu khóc rống, trông thực sự rất tức cười, khiến cô không khỏi cười thành tiếng.

Bánh Bao Đậu càng đau khổ, “Hu hu… Mày… Mày còn cười được…”

Tô Anh nhanh chóng nâng bạn dậy, khẽ hỏi: “Có bị thương ở đâu không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận