Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Mày sẽ gặp người nào tốt hơn thầy Tống sao?”

Tô Anh lắc đầu, “Không.”

“Tao cũng vậy.” Bánh Bao Đậu gác cằm lên vai Tô Anh, lẩm bẩm, “Chẳng ai có thể tốt hơn cậu út hết.”

Cô cười ngọt ngào, hằn lúm đồng tiền thật sâu: “Cậu là người thương tao nhất trên đời.”

Vào giờ nghỉ trưa, hành lang vốn náo nhiệt cũng lặng ngắt, bốn bề im ắng, thi thoảng có tiếng xì xầm của nhóm học sinh.

Trong văn phòng, hai cơ thể nóng bỏng đang quấn quýt không ngừng, người con gái bị người đàn ông bịt miệng, thô bạo đè dưới thân, tiếng rên vụn vỡ thoát ra khỏi kẽ ngón tay trắng thon dài, sự cấm kị bùng lên trong bầu không khí nóng.

Trán Tống Đĩnh Ngôn ướt đẫm mồ hôi, từng giọt rỏ thánh thót xuống tấm lưng đẹp tuyệt của người con gái, trượt từ vòng eo cong vút đến chốn nhầy nhụa bên dưới, hòa vào tiếng nước nhèm nhẹp, rõ là đổ dầu vào ngọn lửa đang rực cháy.

“Ngoan, đừng kẹp chặt vậy…” Anh cúi người, hung tợn cắn lên gáy cô, nghe cô nức nở kêu đau mới vừa lòng nhả ra.

“Sướng vậy cơ à? Hửm?”

Người con gái tóc tai lộn xộn xõa trên vai, cọ lên bàn làm việc cứng đanh.

Bị xâm chiến trong tư thế đáng thẹn này hồi lâu, không khí dần loãng, cô khó chịu lúc lắc đầu, vừa được anh thả ra thì rầm rì: “Đừng… Đừng đột ngột thúc mạnh như thế…”

Bầu ngực khóa trong bàn tay anh bị xoa nắn thô lỗ, anh cụp mắt, trông thấy vật đỏ tím lô nhô gân xanh đang ra ra vào vào nơi bí ẩn mềm ra nước của cô, khi thì lộ cả cây dữ tợn, khi thì núp dưới gò mông trắng nõn, khoan vào lút cây, đùa bỡn điểm G mẫn cảm của cô.

“Suỵt… Khẽ thôi nào…” Anh ôm thốc cô dậy, để cô tựa vào vòm ngực nóng hầm hập của mình, cất giọng mê hồn, “Anh không đóng cửa đâu, em muốn để những người khác nghe thấy à?”

Cô làu bàu: “Ưm… Đều tại anh đấy… A… a…”

Bờ môi mỏng dán sát tai cô, cười khẽ, “Đúng tại anh thật, tại anh không kìm nổi…”

Vừa nói anh vừa thốc sâu vào bên trong, khoái cảm ngập đầu chồng chất, dưới thân tê tái khó kiềm, người con gái vẫy vùng toan lảng tránh: “Ôi… Sâu quá… A… Đừng mà…”

“Đừng sao?” Tống Đĩnh Ngôn chậm rãi hỏi, hai tay ôm eo cô ra chiều rời đi, cô trở tay kìm giữ cổ tay anh, ngoái gương mặt đỏ lựng, nhìn anh với đôi mắt ướt rượt .

Người đàn ông thình lình rút ra, lật người cô lại, ôm thốc lên bàn làm việc, những chồng giấy tờ và sách vở chồng chất đã bị người đàn ông hất xuống, rơi bừa dưới đất tự bao giờ.

Tô Anh nhíu mày, “Lạnh…”

Anh ôm sát eo cô, nâng một chân cô lên và dẫn dắt nó quắp chặt quanh eo mình, quy đầu rắn đanh bóng loáng cọ quẹt vào cổ tử cung, dễ dàng khơi dậy từng dòng chất lỏng trơn dính.

“Không muốn thật à?” Anh cười hỏi, xấu xa nghiền quy đầu, khó nhọc áp lại gần một tấc, rồi lại nhanh chóng rời đi, quyết tâm buộc người con gái phải chủ động van vỉ.

Trở lại tư thế mặt đối mặt, Tô Anh không e lệ như vừa rồi, tay cô thong thả cởi áo người đàn ông trong nhịp thở khiêu gợi đứt quãng, đánh mắt đầy quyến rũ, chắc mẩm người đàn ông sẽ chẳng tài nào cưỡng lại được.

Quả nhiên, ánh mắt Tống Đĩnh Ngôn nóng rực lên, đôi mắt ngày thường vốn lạnh lùng vuột ra ham muốn đè nén cùng cực, bàn tay đang ấn eo cô véo một cái rõ mạnh, cô bật rên đau đớn, hờn dỗi ngước mắt ngó anh.

Người đàn ông cúi đầu bập lấy môi cô, nấn ná cánh môi, dịu dàng mà kiên nhẫn, đôi mắt cô dần trở mơ màng, không cưỡng nổi mình đáp trả nụ hôn sâu.

Anh buông ra, hôn phớt môi cô, “Anh chịu thua.”

Ngay giây tiếp theo, dương vật tàn nhẫn nện hùng hục vào hoa huyệt, dịch văng khắp chốn, theo bản năng, cô bấu víu lấy vai anh, chặt đến độ ngón tay trở trắng, mặt úp vào ngực anh, nỉ non rên rỉ.

Người đàn ông híp mắt, cảm nhận sự chặt chẽ của hoa huyệt, từng tấc mềm lạ lùng quyện chặt cứng dương vật anh, khiến anh chẳng thể động đậy, không khỏi thốc lấy thốc để vào cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận