Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

”Chỉ nói là lời nói thật nha. Có người nói Hạnh Thôn và Thần Quang Du Tử quen nhau hơn hai năm, cho tới bây giờ —— cũng không có chạm vào Thần Quang đâu đấy, có nữ sinh lén lút hỏi them xem sao thì Thần Quang tựa như ngầm thừa nhận. Cho nên lời đồn về Hạnh Thôn ‘Không được’ mới truyền đi ngày càng thái rộng rãi. Liễu Sinh và Chân Điền ở ban chấp hành tác phong và kỷ luật cũng dùng không ít biện pháp, nhưng mà mọi người thật vất vả bắt được chỗ thiếu hụt Thần Chi Tử thì làm sao có thể dễ dàng buông tha, hơn mấy tháng cũng không có biến mất.”

”Áck, Hạnh Thôn giận điên lên sao?” Hổ Phách có chút vui sướng khi người gặp họa, dù nàng biết thân thể Hạnh Thôn là không có vấn đề gì, lời đồn cũng chỉ là lời đồn, nhưng mà vừa nghĩ tới cảnh tượng Thần chi tử bị lời đồn này quấy nhiễu cả tháng, thì luôn cảm thấy mắc cười.

”Không có…, chính là cười đặc biệt ôn nhu, bị huấn luyện làm cho điên rồi là thật. Chẳng qua tôi muốn hỏi, sơ trung năm thứ ba, sau khi Hạnh Thôn khỏi bệnh, hai người có làm hay không vậy? Không lẽ ‘Không được’ là thật? Cho nên muốn tìm cậu thử xem lần nữa?”

”Này! Nhân Vương Nhã Trì, tôi nghiêm túc cảnh cáo cậu nha, cậu còn như vậy, tôi sẽ lập tức trở mặt đấy!” Hổ Phách tức giận nói, “Cậu càng ngày càng đáng ghét!”

” Được được, tôi sai rồi, tôi sai rồi, đại nhân Lục Xuyên tha thứ cho tôi đi. Để chuộc tội, tôi sẽ đi thăm dò một chút ý tứ của Hạnh Thôn, đương nhiên, quan trọng nhất là cậu nghĩ thế nào.” Nhân Vương thu hồi nụ cười cà lơ phất phơ, trên mặt là sự ôn nhu khó gặp, “Không cần làm trái tâm ý của bản thân, những cái khác không quan trọng.”

Những cái khác, tôi sẽ thay cậu giải quyết tốt. Xin lỗi, lúc đó ngay cả cơ hội đứng ra bảo vệ cậu cũng không có, nhìn cậu bị khi dễ, nhìn cậu đau khổ rơi lệ, chỉ có thể nhìn, cái gì cũng không làm được.

Nhân Vương Nhã Trì như vậy thực sự là làm cho người ta chán ghét, ngay cả bạn bè tốt nhất cũng không bảo vệ được. Sẽ không để cho tất cả mọi thứ xẩy ra lần nữa, sẽ không để cho cậu bị tổn thương, dù cho người đó là Hạnh Thôn.

Cúp điện thoại, Nhân Vương nắm điện thoại di động thật chặt, trong mắt là một mảnh băng lãnh.

Không làm trái tâm ý của bản thân sao? Xin lỗi Nhã Trì, tôi đã không có cách nào làm được rồi. Hổ Phách mở hai cánh tay, buông thả nhìn chằm chằm trần nhà.

Không không không, phải nói như vậy chính là thuận theo tâm ý của bản thân. Gặp mặt cùng tiếp tục qua lại thậm chí là lên giường, miễn là cần thiết, tôi đều có thể làm tất cả.

Bất luận là Hạnh Thôn hay Tích Bộ, Long Mã cũng được, Bất Nhị cũng được, cùng với Long Nhã, Bình Đẳng Viện, hoặc là còn có nhiều người hơn, tôi cần ‘Tâm’ và ‘Ái’* của bọn họn, để làm được việc này, tôi có thể trả bất kỳ giá nào.

*Trái tim và tình yêu

***

”Phù, buổi chiều thứ bảy đội trưởng có rảnh không? Có chút việc muốn nhờ anh giúp.” Cởi T-shirt bị mồ hôi lầm ướt, thay đồng phục sạch sẽ khác, Nhân Vương đi tới bên cạnh Hạnh Thôn hỏi.

”Thật xin lỗi, Nhã Trì, thứ bảy tôi có hẹn.” Hạnh Thôn cười ôn hòa cự tuyệt, lấy túi tennis từ tủ giữ đồ ra, bỏ vợt tennis vào.

” Vậy sao….. Thật là đáng tiếc, “ Nhân Vương vuốt đuôi tóc bạch kim, vừa dài ra thêm không ít nha, “Nhưng là tôi nghe nói, người đội trưởng hẹn hình như sẽ không tới đâu. Cho nên đội trưởng có muốn nghe một chút chuyện tôi nhờ anh không.”

Bầu không khí trong phòng như dừng lại chốc lát, hôm nay Nhân Vương bị sao vậy? Hợp Tác Liễu Sinh ghé mắt, không giống như bộ dạng đùa giỡn.

Liễu Sinh cất quần áo vào trong túi, trong lòng đã hiểu đại khái. Thanh học một ít vườn tế sau khi chấm dứt, tâm tình Nhân Vương luôn liên tục duy trì tăng cao như lũy thừa không hạ xuống, biểu hiện là số lần đùa dai tăng lên. Số lần nhắn tin, điện thoại cũng tăng không ít, chắc là cùng Lục Xuyên đang khá tốt.

Đối lập với Nhân Vương, Hạnh Thôn càng bày ra tinh thần sa sút. Ở Chân Điền nhờ cậy, Liễu Sinh và Hạnh Thôn cùng nhau nói chuyện, dù là thời điểm nằm viện thời trong nước, cũng chưa từng thấy qua nước mắt của Hạnh Thôn. Vậy mà trong lúc hai người nói chuyện, Hạnh Thôn lấy tay che mắt, có giọt nước theo gò má chảy xuống.

”Gặp mặt một lần đi, bất luận kết quả như thế nào, dù cho chỉ có thể nói một câu xin lỗi vì chuyện của quá khứ cũng được.” Dưới đề nghị như vậy, liền mượn di động của Nhân Vương, tìm số của Lục Xuyên đưa cho Hạnh Thôn.

Hiện tại tình huống này, có thể là do Lục Xuyên đã nói gì đó cho Nhân Vương, thật sự là bạn tốt mà, chuyện như vậy cũng có thể chia sẻ, xem ra trong những ngày tiếp theo, việc tất yếu là phải phòng bị Nhân Vương trả thù rồi.

“Có chuyện gì muốn nhờ tôi sao? Nhã Trị.” Sau khi hai người rời khỏi câu lạc bộ thì tìm tới một phòng phía sau, cảnh vật xung quanh cũng không khác là mấy, những người bên trong đều rất yên tĩnh, sau khi chọn chỗ ngồi cho mình ở một điểm phía đông tây thì Hạnh Thôn cười, mở miệng hỏi Nhân Vương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận