Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

”Có thể!” Hạnh Thôn hôn môi Hổ Phách, giọng điệu vội vàng như là bắt được một cọng rơm cuối cùng, Hổ Phách có chút dao động! Trong lòng cô, vẫn còn tồn tại hình bóng của mình, “Chỉ cần em tha thứ anh, chúng ta có thể lần nữa bắt đầu! Anh thề sẽ không để cho em bị tổn thương thêm lần nào nữa! Tin tưởng anh!”

”Thật xin lỗi, bởi vì từng đã bị vứt bỏ, cho nên tôi biết người bị bỏ rơi sẽ thống khổ như thế nào, tôu không thể để cho Lonh Mã trở thành người như thế được, tuyệt đối không được. Cho nên Hạnh Thôn, chúng ta cùng nhau đem quá khứ kia triệt để quên hết đi! Gặp lại!” Hổ Phách kiên quyết đẩy Hạnh Thôn ra.

Hạnh Thôn nhìn Hổ Phách đang chầm chậm quay đi, cùng nhau quên hết? không phải nói rằng bây giờ em cũng giống như anh không thể quên sao? Nếu đã như vậy, như vậy thì anh có thể bất chấp tất cả dù là trở thành người xấu, chỉ cần Hổ Phách em có thể lại trở lại bên anh, Hạnh Thôn liếm liếm hôn môi lên môi của Hổ Phách, thở phào nhẹ nhõm, lần này tôi thật sự trở thành đối thủ của cậu rồi Việt Tiền, nhưng là người thắng, chỉ có tôi.

**

”Cái gì?! Em ở nhà bạn học qua đêm?! Vậy bây giờ chị phải làm sao đây?!” Hổ Phách bình sinh là người mềm yếu, rất dễ bị buốt lạnh tay chân, cô đã vất vả lắm mới lết được về cửa nhà ở Kanagawa, liền không chần chừ mà lập tức lôi điện thoại ra bảo em trai ra mở cửa, lại nhận được tin dữ là hôm nay cậu em trai đáng ghét đó muốn ở nhà bạn học chơi game.

”Em xin lỗi nhé chị, bằng không chị gọi điện thoại cho ông nội hỏi xem đến đó ở một đêm đi. Bây giờ em không thể chạy trở về được… Mau mau bên trái bên trái… Cẩn thận chút, đi lại rồi!”

“… Thôi, chị quay lại Tokyo cũng được.” Nghe đầu dây bên kia điện thoại khí thế ngất trời, Hổ Phách bất đắc dĩ nói. Ông nội và bà nội luôn không thấy vừa lòng với cô và mẹ, mỗi lần nhìn thấy cô là mặc cho cô làm cái gì cũng luôn chạy tới rồi giáo huấn cho một trận, Hổ Phách không muốn làm việc có độ rủi ro cao.

”Sao cơ… Nhưng mà ngày mai em muốn ăn cơm chị làm mà. Hơn nữa đã trễ thế này… em nên trở về thì tốt hơn.”

”Không cần, muốn ăn thì ngày mai em đến Tokyo đi, chị đi về trước, em ở bên ngoài cũng phải cẩn thận.”

”Được rồi, vậy ngày mai gặp, chị đi đường cẩn thận nha.” Bên kia truyền đến tiếng của Thấu đang thúc giục bạn học của cậu, Hổ Phách vội vã cúp điện thoại.

Bây giờ cơ hồ không có người, Hổ Phách ngồi ở trên chiếc xe trống trải, cô đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe đang nhanh chóng lướt qua ngọn đèn rồi ngẩn người.

Chuyện hôm nay hẳn có thể xem như vượt qua ngoài dự đoán rồi. Vốn tính toán sẽ chậm rãi cùng Hạnh Thôn tiếp xúc, lợi dụng những mảnh vụn tình cảm trước kia còn đang lưu lại để cho cậu cảm thấy áy náy đối với mình, khiến cho cậu một lần nữa thích lại mình. Nhưng lại được nghe một câu nói của Hạnh Thôn là trước giờ vẫn luôn luôn thích mình.

Dù sao từng đã ở cùng nhau như vậy, Hổ Phách nhìn ra được thứ tình cảm mà Hạnh Thôn đối với cô là thật, nhưng chính vì như vậy mới càng khiến cho cô không có cách nào đưa tay ra để nhận. Thật hoang đường mà, ba năm trước chia tay là vì cái gì? Ba năm trống rỗng này là vì cái gì? Cô vì cậu mà khóc lóc khổ sở là vì cái gì?

Hổ Phách đưa hai tay lên che đi hai mắt của mình, thôi, mặc kệ vì sao, dù sao chỉ cần cùng đứng trên mục đích là được rồi Nhưng mà tiếp xúc với đàn ông đang càng ngày càng nhiều, bây giờ tạm thời có thể giấu giếm nhưng nếu có một ngày bị lộ ra, không, là khẳng định sẽ bị lộ, ‘Người xâm nhập’ tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội đó. Đến lúc đó nên làm cái gì bây giờ? Nhưng là nghiêm túc suy nghĩ lại thì bây giờ cũng đã đủ phiền toái rồi.

Long Mã biết cô cùng Long nhã còn có Bình Đẳng Viện, Bất Nhị biết Tích Bộ Phận cùng Long Mã, Hạnh Thôn biết Long Mã, Bình Đẳng Viện biết Long Mã, Long Nhã cũng biết Long Mã, thật sự là rối loạn quá đi! Dù sao hiện tại hình tượng người con gái tốt của cô đã đi đủ xa rồi, chỉ còn có thể đi một bước tính một bước vậy.

Xe điẹn dừng lại, Hổ Phách nhìn di độn, cư nhiên đã sắp mười hai giờ rồi, trên đường cũng thưa thớt, chuyến xe buýt cuối cùng cô cũng sớm chậm rồi, không còn cách nào khác cô đành đứng ở bên lề đường đợi thật lâu cũng không gặp một chiếc xe tãi nào.

Thật sự là không hay chút nào, Hổ Phách bắt đầu lôi ví tiền ra đếm.. xác định tiền đủ, trong đầu cô liền nghĩ ra kế hoạch vô cùng tầm cỡ, đó là tìm một nhà nhà trọ ngủ một đêm. (Vâng, kế hoạch vĩ đại =_=)

Một chiếc nhìn qua khá đắt tiền dừng lại ở bên người Hổ Phách, cửa sổ xe thủy tinh hạ xuống, tây trang thẳng tắp, nghiễm nhiên là một vị thương giới tinh anh, khóe mắt điểm một nốt ruồi thập phần quyến rũ, nhưng là khí thế Duy Ngã Độc Tôn vô cùng gây áp bách.

Bình luận (0)

Để lại bình luận