Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ân.”

Nàng một bộ ngẩn người hoảng hốt bộ dáng.

“Thu nhi, cậu có nghe tớ nói ko?”

Nam Cung Phi Phi nhíu mày nhìn nàng, nàng phảng phất không nghe thấy, mím môi bỏ đi.

Vì cái gì? Vì cái gì nàng hội chọc hai người tàn nhẫn như thế? Thật sự không thể lưu lại cục cưng sao? Con à, ba của con không cần con, chính là mẹ muốn…đem con sinh hạ! Làm sao bây giờ? Con à, nói cho mẹ biết mẹ phải làm sao bây giờ? Mẹ phải làm như thế nào mới có thể lưu lại con? Cục cưng đừng sợ, mẹ nhất định sẽ nghĩ biện pháp bảo vệ con, ba ba của con không cần con, nhưng mẹ cần, mẹ hội bảo vệ con.

“Thu nhi, Thu nhi ····”

“Ân? Làm sao vậy? Phi Phi.” Nàng giương mắt nhìn về phía người đứng trước mặt nàng đang dùng tay giữ lấy vai nàng lay động Nam Cung Phi Phi.

“Tớ mới là người hỏi cậu làm sao vậy, cậu là bụng không thoải mái sao?” Nàng xem Thu nhi một mực ôm bụng, sắc mặt lại không tốt.

Nàng lắc đầu,“Tớ không sao, cậu không cần lo lắng.”

Leng keng đinh ·········

Linh âm nhẹ nhàng chậm chạp vang lên.

“Phi Phi, tớ vào phòng nghe điện thoại.” Nàng bước nhanh vào phòng.

Trở ra liền hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn ko còn huyết sắc, tái nhợt đáng sợ, vẻ mặt bối rối hoảng sợ, nàng chạy đến cửa ra vào, cấp cấp thay hài, muốn lao ra cửa.

Nam Cung Phi Phi giữ chặt nàng,“Thu nhi, làm sao vậy? Cậu đừng làm tớ sợ.”

Đôi môi của nàng không thể ức chế run,“Chị Mạc Thanh gọi điện thoại cho tớ, nói mẹ ·· mẹ bị đưa vào bệnh viện , một mực hôn mê bất tỉnh.” Thanh âm của nàng khẽ run, mang theo sợ hãi thật sâu.

Nam Cung Phi Phi cả kinh, nàng chạy vào phòng, vừa chạy vừa hô,“Thu nhi đợi tớ một chút! Tớ gọi điện thoại cho Thần, làm cho anh ấy chở chúng ta đi.”

Lúc nàng trở ra trong phòng đã không thấy Tô Mộ Thu đâu, nàng cấp cấp chạy ra cửa chính, hành lang thật dài cũng không thấy thân ảnh của nàng. Nàng lo lắng, bên ngoài trời đang mưa to, muốn đón một chiếc xe dễ dàng lắm sao?

Rõ ràng là buổi sáng, trời lại đen kịt, mưa to ào ào, trời đất trong lúc đó một mảnh hiu quạnh, sấm sét ầm ầm không ngừng mà xuất hiện ở mây đen, sấm sét hiện lên liền phảng phất sẽ đem bầu trời đánh nát bất cứ lúc nào.

“Thu nhi?” Mạc Thanh kinh ngạc nhìn cửa ra vào một thân ướt sũng Tô Mộ Thu,“Như thế nào dầm mưa như vậy? Muốn hay không tay bộ quần áo khác?”

Tô Mộ Thu lắc đầu,“Không sao, mẹ em thế nào?”

“Buổi sáng hôm nay Lam di đang xuống lầu liền đột nhiên té xỉu , cũng may chỉ còn cách hai bậc thang, bác sĩ đã kiểm tra sơ bộ, không có làm tổn thương não bộ, chỉ là ······” Mạc Thanh không đành lòng nhìn xem nàng, do dự mở miệng,“Bác sĩ nói, Lam di, dì có bệnh máu trắng ·····”

“Chị Mạc Thanh, cám ơn chị đã đem mẹ tới đây.” Nàng cảm kích cúi đầu trước Mạc Thanh, rồi sau đó đi đến trước, lo lắng nhìn xem Tô Lam nằm ở trên giường hôn mê bất tỉnh.

“Thu nhi em····” Mạc Thanh quái lạ, Thu nhi sẽ không cảm thấy khiếp sợ sao? Chẳng lẽ nàng đã sớm biết?

“Xin hỏi.” Cửa ra vào vang lên một cái thanh âm nam nhân,“Người nhà của Tô Lam đã đến chưa?”

Tô Mộ Thu quay đầu, chứng kiến một trung niên nam tử khoác áo blu trắng, lễ phép gật đầu,“Xin chào, là tôi.”

Bác sĩ cầm một quyển bệnh lán đi vào phòng,“Xin hỏi cô là gì của bà ấy?”

“Tôi là con gái bà.”

Hắn gật đầu,“Là như vậy, chúng tôi kiểm tra trong máu của bệnh nhân thì phát hiện bị bệnh máu trắng, hơn nữa đã là giai đoạn cuối, trong cơ thể bà ấy các tế bào máu cơ bản đã hoại tử, cần phải thay máu ngay lập tức, nếu như chậm trễ rất có thể qua không khỏi ngày mai, chỉ là, chi phí giải phẫu tốn năm trăm vạn, không biết ······”

Tô Mộ Thu cắn chặt môi, tại sao có thể như vậy? Mẹ không phải thường xuyên uống thuốc sao? Vì cái gì đột ngột bệnh tình chuyển biến nghiêm trọng như vậy? Năm trăm vạn là số tiền lớn, nàng nhất làm sao có thể kiếm nhiều tiền như vậy.

“Phẫu thuật lập tức tiến hành.”

Cửa ra vào lại vang lên một cái trong sáng nam âm.

“Viện trưởng.” Bác sĩ đối người tới gật đầu,“Cái này, chi phí ·····”

“Phượng gia Đại thiếu gia vừa gọi điện thoại tới nói, toàn bộ chi phí ngài sẽ trả, ông hiện tại lập tức triệu tập bác sĩ tốt nhất bệnh viện, lập tức tiến hành giải phẫu.”

“Dạ.” Bác sĩ gật đầu, bước nhanh rời đi phòng bệnh.

Tô Mộ Thu cùng Mạc Thanh quái lạ nhìn nam tử trẻ tuổi tuấn lãng trước mắt bị gọi là viện trưởng.

Nam tử cười ôn hòa,“Tô tiểu thư không cần lo lắng, yên tâm đem mẹ cô giao cho bệnh viện chúng tôi. Tôi họ Lâu, lần đầu gặp mặt.”

“Lâu viện trưởng nhĩ hảo, lần đầu gặp mặt, hân hạnh.” Tô Mộ Thu khẽ gật đầu.

Mạc Thanh vỗ vỗ vai nàng,“Thu nhi, hiện tại không có việc gì , đi thay quần áo ướt sũng a!”

“Nếu như không ngại, bệnh viện có đồng phục y tá sạch sẽ, Tô tiểu thư có thể thay.” Lâu Quân Phạm đề nghị,“Thay quần áo ướt xong tôi sẽ tìm người giúp cô đem đi hong khô.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận