Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Phi Phi sao?” Tô Lam lúc này mới phát hiện trong phòng còn có người khác, nàng ôn nhu mỉm cười,“Dì cũng thường nghe Thu nhi nhắc tới con, ở trường học, Thu nhu nhà chúng ta nhận được con chiếu cố.”

“Mẹ Tô khách khí, người nói như vậy, con lại không có ý tứ, cho tới nay đều là Thu nhi chiếu cố con tương đối nhiều! Mẹ Tô người thật xinh đẹp, hơn nữa nghe nói trù nghệ của người rất tốt, con hy vọng có thể tìm một cơ hội nếm thử tay nghề của người.”

“Phi Phi miệng của con thực ngọt, nếu như không ngại, chờ dì xuất viện, dì làm một chút ít điểm tâm cho con nếm thử.”

“Thật sao?” Nam Cung Phi Phi vẻ mặt hưng phấn, nháy một đôi mắt thật to tròn ,“Mẹ Tô phải giữ lời hứa a!”

“Ha ha ····” Tô Lam bị Phi Phi trêu chọc nên bậc cười,“Một lời đã định.”

Ở một bên nhìn xem các nàng Tô Mộ Thu nhẹ nhàng thở ra, nếu như không có Phi Phi ở đây, nàng thật không biết như thế nào cùng mẹ nói!

Gần buổi chiều, Tô Mộ Thu tại căn-tin của bệnh viện mua một phần cháo loãng. Lúc trở lại phòng bệnh, Tô Lam cùng Nam Cung Phi Phi vẫn đang btrò chuyện vui vẻ, nàng xem đến trên giường bệnh Tô Lam sắc mặt rõ ràng hồng nhuận chút ít, quả cân nặng trong lòng nàng nhẹ nhàng tháo bớt chuông.

Nàng đi đến bên giường, đem cà mên đặt lên bàn, mở ra nắp hộp, mùi hương thơm nhàn nhạt của thịt bay ra, nàng múc một ít cháo loãng đặt vào trong chén nhỏ,“Mẹ, ăn cháo a!”

Tô Lam muốn tiếp nhận chén cháo, thì Mộ Thu lại nói,“Mẹ, thân thể mẹ còn yếu, mẹ nghỉ ngơi đi, con đút cho mẹ ăn.”

Nàng ngồi bên mép giường, múc từng thìa từng thìa cháo loãng đưa tới bên miệng Tô Lam, Tô Lam phối hợp hé miệng ra uống.

“Mẹ Tô, vừa nãy con nói đến đâu nhi ?” Ngồi ở bên kia mép giường Nam Cung Phi Phi hơi hoang mang hỏi.

Tô Mộ Thu buồn cười lắc đầu,“Tiểu mơ hồ, cậu nói đến, cậu khi còn rất bé a.”

“Ha ha ····” Tô Lam cười ra tiếng.

Nam Cung Phi Phi dí dỏm le lưỡi,“Mẹ Tô, mẹ biết con khi còn bé có bao nhiêu nghịch ngợm? Con khi còn bé thích nhất cùng các nữ bộc tỷ tỷ chơi trốn kiếm, con nhớ được có một lần, con trốn đến trên cây, những tỷ tỷ kia tất cả đều tìm không thấy con, mẹ nói có kỳ quái hay không, con dám trèo lên cây, chính là không dám trèo xuống. Khi đó trùng hợp cổ họng con lại bị viêm họng nói không ra lời, lại không thể gọi người, lúc ấy làm con sợ muốn chết.” Nàng vỗ vỗ ngực, bộ mặt còn tràn đầy sợ hãi,“Con trên tàng cây ngây người suốt một ngày.”

“Không thể nào!?” Tô Lam quái lạ nhìn nàng,“Sau đó thì sao? Con như thế nào xuống ?”

“Là ca ca khuya về nhà, mới trên tàng cây tìm được con khóc sưng cả con mắt. Mẹ Tô biết không? Anh ấy rất quá đáng, mắng con còn chưa tính, đã vậy còn đánh cái mông nhỏ của con, con đếm là mười hai chưởng.” Nàng chu cái miệng nhỏ nhắn, vẻ mặt ai oán.

Tô Mộ Thu ngắt nhẹ mũi nàng,“Đó là cậu nên bị đánh.”

Nam Cung Phi Phi bẹt miệng, làm nũng nhìn xem Tô Lam.“ MẹTô xem! Liền Thu nhi cũngkhi dễ con, mẹ Tô công bằng nhất, Phi Phi lúc ấy có phải là rất đáng thương?”

Tô Lam cười cười, sờ sờ đầu của nàng,“Đúng vậy, ngay lúc đó tiểu Phi Phi thật sự thật đáng thương, mẹ Tô hiện tại an ủi tiểu Phi Phi, ngoan a!”

“ Mẹ Tô là tốt nhất .” Nam Cung Phi Phi làm nũng ôm lấy nàng,“Thời gian qua thật nhanh, tiểu hài tử của ca ca hiện tại cũng đã ba tuổi , hắc hắc, càng nghịch ngơm hơn con, nó thường xuyên bị ba nó đánh mông nhỏ, mẹ Tô, mẹ nói tiểu hài tử đều là như vậy nghịch ngợm sao?”

“Hẳn a! Tiểu hài tử đều là thiên tính rất tinh nghịch.” Nói xong, nàng nhìn Tô Mộ Thu.

Ngoại trừ Thu nhi, nàng từ nhỏ sẽ không khóc không náo, cũng sẽ không làm phiền bất luận kẻ nào, một mực cũng chỉ là lẳng lặng đứng ở một bên.

Tô Mộ Thu nhìn cái chén đã ko còn gì hết, cầm tờ khăn giấy lau lau Tô Lam khóe miệng,“Mẹ, còn muốn ăn nữa ko?”

Tô Lam lắc đầu,“Ko, mẹ đã ăn no .”

Tô Mộ Thu buông chén nhỏ trong tay xuống, lấy ra miếng đệm dựa của Tô Lam, cẩn thận đặt nàng nằm xuống,“Mẹ, mẹ ngủ tiếp đi, bác sĩ nói phải nghỉ ngơi thật tốt.”

“Ân, hảo.” Tô Lam gật gật đầu.

Chỉ là một hai phút sau, Tô Lam như cũ có điểm suy yếu rất nhanh vào giấc ngủ.

“Phi Phi, cậu trước trở lại trường học a!” Tô Mộ Thu nhẹ giọng đối Nam Cung Phi Phi nói.

“Không cần.” Nam Cung Phi Phi lắc đầu,“Tớ muốn lưu lại cùng cậu chiếu cố mẹ Tô.”

Tô Mộ Thu sờ sờ đầu của nàng,“Ngoan, cậu trước trở về, ở đây đến trưa, cậu cũng có thể mệt mỏi, tớ đã giúp cậu gọi điện thoại cho Bùi học trưởng, bây giờ anh ấy hẳn là đến bệnh viện .”

“Không cần, Thu nhi, cậu để mình ở lại cùng cậu a!”

“Nghe lời, đừng để Bùi học trưởng chờ lâu như vậy, cậu hiện tại đi xuống lầu đi!” Tô Mộ Thu đem nàng đẩy ra cửa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận