Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh mắt lơ đãng rơi xuống cô gái cao gầy bên cạnh nàng, nàng câu dẫn ra khóe môi.

Nửa tháng, nàng bị giam cầm ở chỗ này, không thể đi đâu cũng không thể gọi điện thoại liên lạc cùng người khác, còn bị an bài một cái ám vệ đi theo, mỹ danh là tùy thân chiếu cố nàng, kỳ thật nhưng là giám thị nàng.

Nàng muốn trốn nhưng là nàng sẽ không thể rời khỏi nơi này, dù cho may mắn thoát đi lần thứ nhất, nàng có thể tưởng tượng, lại bị bắt trở về, thủ vệ sẽ càng nghiêm ngặt hơn, mà không phải như hiện tại chỉ có một người. Nàng phải có kế hoạch thật chu toàn, nhưng là nàng cần một người, một người có khả năng giúp đỡ nàng, nàng một mực chờ cơ hội liên lạc hắn, hôm nay vừa lúc là cơ hội khó có được, Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm không ở đây.

Nàng không hiểu bọn họ vì cái gì đối với nàng như vậy chấp nhất, vì sao không cho nàng đi, nàng không muốn lại theo chân bọn họ dây dưa không rõ , trò chơi này nàng chơi không nổi, chẳng lẽ là bởi vì nàng không giống những nữ nhân khác đối với bọn họ đều tuyệt đối phục tùng sao? Nàng nghe lời như vậy còn chưa đủ sao?

“Tiểu thư.”

Một cái thanh thúy thanh âm cắt đứt suy nghĩ của nàng, một cái nữ bộc đi đến trước mặt nàng.

“Sở thiểu gia đã đến.”

“Cô dẫn hắn đến thư phòng Hoàng thiếu gia ngồi một lát, tôi sẽ đến sau.”

“Dạ.” Nữ bộc gật đầu, lập tức lui ra.

Nàng đứng dậy, đầu có chút choáng váng vừa muốn cất bước rời đi, nàng đột nhiên nghĩ đến nữ tử sau lưng.

“Mị Nguyệt, cô không cần đi với tôi.”

“Hoàng Thiếu chủ cùng Diễm Thiếu chủ phân phó , thuộc hạ phải thời khắc đi theo Tô tiểu thư.” Mị Nguyệt hé ra khuôn mặt xinh đẹp không chút biểu tình.

Nghe vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lập tức trầm xuống,“Nếu như tôi nhớ không lầm, bọn họ còn phân phó, cô tất cả phải nghe lệnh tôi, bởi vì tôi chính là chủ tử của cô, không phải sao?” Thanh âm của nàng lạnh lùng nhìn Mị Nguyệt bằng ánh mắt uy nghiêm sắc bén.

Kỳ thật, nếu như không phải sự tình hôm nay tương đối đặc biệt, nàng sẽ không cam tâm tình nguyện dùng tư thế của một chủ tử.

Mị Nguyệt cúi đầu xuống, không nói thêm gì nữa.

Tô Mộ Thu để nàng ở lại, một mình bỏ đi.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Trong thư phòng của Phượng Dạ Hoàng, Sở Ngự sớm đã ngồi ở trên ghế sa lon, cầm lấy một ly cà phê ưu nhã uống. Thanh âm mở cửa vang lên, Tô Mộ Thu thân thể gầy yếu chậm rãi tới gần,“Sở học trưởng.” Nàng lễ phép lên tiếng chào hỏi.

“Thu nhi.” Sở Ngự gật đầu, đối với nàng cười ôn hòa, trong nội tâm lại cảm thấy một chút kinh ngạc.

Nàng tại đối diện sofa hắn ngồi xuống.

“Sở học trưởng, hôm nay mời anh tới là có chuyện muốn nhờ anh giúp đỡ.”

“Em nói đi, có cái gì tôi giúp được nhất định sẽ giúp.”

Nàng cắn cắn môi, hít một hơi thật sâu, giống như hạ quyết tâm thật lớn.

“Sở học trưởng, em muốn anh giúp em thoát đi Phượng gia, thoát đi bọn họ.”

Sở Ngự chau lên lông mày,“Em không sợ tôi cùng Hoàng và Diễm nói?”

“Tuy gặp học trưởng hai lần, nhưng là em biết rõ học trưởng không phải người như vậy.” Nàng chính là đánh cuộc một lần, cho dù hắn không chịu giúp nàng, hắn cũng có thể sẽ không nói với Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm.

“Em cũng biết chúng ta chỉ gặp qua hai lần thì dựa vào cái gì cho rằng tôi sẽ giúp em?” Ngón tay thon dài nhẹ nhàng gõ đầu gối, hắn nghiền ngẫm nhìn xem nàng.

“Em không có cho rằng học trưởng nhất định sẽ giúp em, em chỉ là muốn thử xem học trưởng có thể giúp em hay ko.”

“Vì cái gì muốn thoát đi bọn họ?” Hắn khó hiểu.

“Em mệt mỏi quá, em bất quá chỉ là một người bình thường, không nghĩ theo chân bọn họ có dây dưa gì, em chỉ nghĩ tới cuộc sống đơn giản bình thường.”

Nàng trong mắt kiên quyết làm cho hắn có chút rung động,“Em yêu bọn họ sao?”

Nàng ánh mắt lóe lên một cái,“Yêu thì như thế nào, nhất định không có kết quả.”

Hắn vi liễm hai con ngươi, tâm tư hơi đổi. Hắn không biết Hoàng cùng Diễm nghĩ như thế nào, dù sao từ nhỏ đến lớn ở chung vài chục năm, hắn chưa bao giờ thấy bọn họ đối nữ nhân nào tương đối đặc biệt, nếu như bọn họ đối Tô Mộ Thu chỉ là tham muốn giữ lấy, hắn thật sự không đành lòng một cái vô tội thiếu nữ bị bọn họ làm chậm trễ cuộc đời.

Nàng chăm chú nhìn hắn ôn hòa dung nhan, chậm rãi lòng của nàng một điểm một điểm trầm xuống, nàng vẫn là đánh giá quá thấp sự trung thành của hắn đối Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm sao? “Học trưởng không cần khó xử, em biết rõ đây là yêu cầu quá khó xử.” Không ai có thể giúp nàng , chẳng lẽ nàng chỉ có thể mang theo cục cưng chết đi, mới có thể chính thức thoát khỏi bọn họ sao?

Hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, ánh mắt tuyệt vọng trống rỗng, chỉ còn lại sự tĩnh mịch.

Hắn cau lại mày kiếm, rốt cuộc chuyện gì đả thương nàng nặng như thế, không thể thoát đi bọn họ?

Bình luận (0)

Để lại bình luận