Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nàng liễm hạ đôi mắt, che lấp trong đó bối rối.

“Các anh thật lâu không có ôm em. Em nghĩ muốn ··” Bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng xoa lồng ngực của hắn, nàng tiến đến vành tai hắn nỉ non.

“Tiểu yêu tinh.”

Phượng Dạ Hoàng thấp chú một tiếng, giữ gáy nàng, cúi thấp đầu vội vàng tìm được đôi môi phấn nộn hung hăng chiếm lấy, phách đạo lưỡi cưỡng chế thăm dò vào trong miệng nàng như cuồng phong mang tất cả tàn sát bừa bãi, thẳng đến nàng hô hấp gấp rút, khuôn mặt ửng hồng, sắp ko thở được.

Một bên Phượng Dạ Diễm cảm giác ngực khó chịu một hơi, hắn âm trầm khuôn mặt, tiến đến bọn họ trung gian, hung hăng cắn lên cánh môi sưng đỏ của Tô Mộ Thu, dường như gặm cắn cho hả giận.

“Ô ··· đau nhức ···” Nàng thấp hô.

Phượng Dạ Diễm nhắm lại đôi mắt, duỗi ra đầu lưỡi liếm láp hai cánh môi nàng, nhẹ nhàng mút vào nơi chảy máu do bị hắn cắn phá.

Phượng Dạ Hoàng như có điều suy nghĩ nhìn xem bọn họ.

Diễm chưa từng như thế vội vàng xao động.

Phượng Dạ Diễm đứng lên đi đến Tô Mộ Thu sau lưng, đại thủ dùng sức kéo, váy ngủ trên người nàng liền bị xé rách rơi trên mặt đất. Hắn tiện đà thoát áo ngực của nàng cùng quần lót.

Một giây sau, một thân thể trần truồng trắng muốt kiều khu nằm sấp trên người nam nhân tây trang màu đen chỉnh tề, gây cho người xem mãnh liệt đánh sâu vào thị giác.

Nàng hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, ngượng ngùng chôn sâu vào ngực Phượng Dạ Hoàng.

Phượng Dạ Diễm gương mặt lạnh lùng, đại chưởng giữ eo nàng, làm cho thân thể nàng nửa người trên dựa vào Phượng Dạ Hoàng, nửa người dưới nâng lên, không đợi nàng kịp phản ứng, hắn cử động một cái, đem chính mình cự đại to dài thô to đưa vào hoa huyệt.

“Ô a ···”

Nàng căng thẳng thân thể, bàn tay nhỏ bé níu chặt áo Phượng Dạ Hoàng.

Nhiều ngày chưa từng hoan ái mà lại còn không có dạo đầu liền bị phân thân thô to hung hăng xâm nhập, có loại cảm giác bị xé nứt.

Phượng Dạ Hoàng một tay tại hai người chỗ giao hợp nhẹ nhàng nhu, giảm bớt nàng đau đớn, tay kia lôi kéo quả anh đào trước ngực nàng.

Cảm giác được tiểu huyệt nàng thoáng buông lỏng, Phượng Dạ Diễm bắt đầu luật động, bắt đầu ở trong cơ thể nàng chậm rãi kéo ra đưa vào. Chế trụ mông nàng, hắn hung hăng tiến vào, đánh lên trong cơ thể nàng mẫn cảm nhất.

“Ân ····· ngô a ····”

Cái miệng nhỏ nhắn tràn ra trầm thấp tinh tế rên rỉ.

Trong cơ thể tê dại cảm giác làm cho nàng cuộn mình mũi chân cong lên, thân thể của nàng sớm được bọn họ dạy dỗ đã có phản ứng tự nhiên, hoa huyệt bắt đầu tiết ra mật dịch, phun tại cự đại to lớn trong cơ thể nàng.

“A ···” Nàng phát ra một tiếng than nhẹ, nóng rực thô to đột nhiên toàn bộ rời khỏi, mẫn cảm hoa huyệt co rút lại rồi lại tại một giây sau bị thật sâu nhồi vào. Cảm giác kia ···· là từ phía trước xâm nhập mà đến .

Phượng Dạ Hoàng thật sâu một cái thẳng tiến, nhưng lại rất nhanh rút ra, rời khỏi trong nháy mắt, Phượng Dạ Diễm cử động, hung hăng cắm vào, bọn họ một cái tiến một cái lui, phối hợp cùng nhau, tốc độ càng lúc càng nhanh, lực đạo càng lúc càng lớn, không còn ôn nhu, dần dần thô bạo căn bản không cho nàng có cơ hội thở dốc.

“Ngô ··· không ··· quá nhanh ··· không cần phải ···”

Trong bụng có cục cưng ····

Nàng chăm chú níu lấy áo Phượng Dạ Hoàng, muốn trì hoãn động tác của bọn hắn nhưng tại bọn họ cường thế tiến hạ, nhỏ bé và yếu ớt thân thể chỉ có thể không hề chống cự ghé vào trên người Phượng Dạ Hoàng bị bọn họ luân phiên nhau tiến tới, một lần lại một lần, tiểu huyệt bị một cổ lại một cổ tinh dịch nóng hổi phun vào.

Một dãy các tòa nhà hoa lệ đứng sừng sửng ở hai bên đường lớn, con đường nhựa chính giữa có đủ loại kiểu dáng ô tô chạy qua, các cửa hàng bên cạnh mặt tiền đều lắp đặt thiết bị xa hoa, đám người không ngừng ra ra vào vào, những người trẻ tuổi cả nam lẫn nữ ăn mặc thời trang đều cầm theo các loại túi lớn, trên mặt giương nụ cười sáng lạng. Cảnh quan tấp nập khắp nơi biểu hiện thành phố này phồn hoa như thế nào.

Tô Mộ Thu tựa tại cửa sổ xe, nghiêng đầu xuất thần nhìn xem bên ngoài.

Đây là kết quả nàng ngày hôm trước thừa dịp hoan ái qua đi tranh thủ lấy được.

Tuy nhiên vẫn bị quy định phải có người đi theo, nhưng là, ít nhất nàng có thể ra ngoài, vì kế hoạch kia, nàng phải tận khả năng tìm cơ hội ra ngoài, mà không phải mỗi ngày bị giam cầm ở cái chỗ kia. Qua hai ngày, chỉ cần trải qua hai ngày ·······

Đèn đỏ sáng lên, xe hơi đột nhiên dừng ngay, nàng chăm chú cắn cánh môi tái nhợt, cảm giác trong dạ dày một hồi dậy sóng, cảm giác muốn nôn mửa theo thực quản bay thẳng trên xuống, nàng nôn khan một tiếng.

Thật là khó chịu!

Bên cạnh đôi cánh tay kéo qua nàng,“Cô ngủ một lát a! Khi đến nơi, tôi sẽ bảo cô.” Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận